Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Nước Giặt OMO Matic Cho Quần Áo Bé Yêu 4,1kg/túi

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

14.

Ngay từ đầu ta đã lường trước sẽ có ngày này, vì thế những việc phải chạy vạy bên ngoài phần lớn đều do ta và Lưu Nhị đứng ra lo liệu. Lời đối đáp cũng đã chuẩn bị sẵn từ trước, nên ta lập tức đáp:

“Ta không có quan hệ gì với nhà họ Thẩm. Ta có hộ tịch, có lộ dẫn, các vị quan gia cứ việc tra xét.”

“Một nữ tử yếu đuối như ngươi, từ Kinh thành theo nhà họ Thẩm suốt quãng đường lưu đày đến đây, ăn ở đều nhờ nhà họ Thẩm. Ngươi tưởng bọn ta ăn chay à?”

“Cấu kết với phạm nhân bị lưu đày, tự ý mở cửa hàng, trái lệ xuất quan. Theo luật phải niêm phong cửa hàng, tịch thu toàn bộ hàng hóa. Nếu còn dám có động tĩnh gì nữa, ta sẽ dẹp sạch ổ của các ngươi.”

Một đám nha dịch lập tức xông vào lục soát. Những món hàng đáng tiền đều bị chúng khuân đi sạch. Trước khi đi, chúng còn dán giấy niêm  phong lên cửa hàng. Tờ giấy trắng chữ đen, đóng dấu đỏ chói của nha môn. Dường như chưởng quầy cửa hàng da thú bên cạnh đã quen với cảnh này, ghé sát lại hỏi nhỏ:

“Đại muội, trước lúc khai trương ngươi không đến nha môn lo liệu à?”

“Lo liệu chỗ nào?”

“Chuyển vận sứ Lưu đại nhân. Hàng hóa muốn xuất quan đều phải qua tay ông ta.”

Xem ra vị Lưu đại nhân này không chỉ giỏi bỏ đá xuống giếng, mà còn là tiểu nhân thấy lợi quên ơn nghĩa.

Thẩm đại nhân nghe tin xong, không bàn bạc với ai, tức tốc đến Lưu phủ ngay trong đêm. Trước khi đi, ông để lại một bức thư. Trong thư nói chuyến này ông đã ôm quyết tâm phải chết. Người phạm tội năm đó là ông. Kẻ liên lụy mọi người cũng là ông. Nếu Lưu đại nhân không chịu nói chuyện đàng hoàng, ông sẽ làm một trận thật lớn, đâm đầu chết ngay trong Lưu phủ. Dù sao cũng có thể đổi lấy cho mọi người những ngày tháng bình yên.

Không ngờ chuyện này lại xuất hiện bước ngoặt ngoài ý muốn. Thì ra Lưu đại nhân chỉ là một quân cờ bị người khác lợi dụng. Những năm qua, toàn bộ số lợi ích bất chính hắn nhận được đều phải nộp lên trên, không rơi vào túi riêng lấy một đồng nào. Hắn xuất thân hàn môn. Vừa yêu quý thanh danh của mình, lại vừa mềm lòng, dẫn tới nhân từ không đủ, mà độc ác cũng chẳng tới nơi.

Ngày nhà họ Thẩm bị lưu đày, hắn đã nhận được mệnh lệnh. Người phía trên muốn hắn âm thầm động tay động chân, để cả nhà họ Thẩm chết nơi này mà thần không biết quỷ không hay.

Lưu đại nhân nhớ đến tình cũ, không nỡ xuống tay. Lạnh nhạt đứng ngoài quan sát chính là giới hạn cuối cùng của lòng nhân từ mà hắn có thể dành cho nhà họ Thẩm. Ai ngờ nhà họ Thẩm chẳng những không bị giày vò đến chết ở mảnh đất khổ hàn này, trái lại còn sống rất tốt. Thậm chí còn ra ngoài làm ăn buôn bán.

Theo các thương đội qua lại mang tin tức về Kinh thành, cuối cùng cũng có người ngồi không yên. Bọn chúng bắt cóc mẹ già của Lưu đại nhân làm con tin, ép hắn phải ra tay giết sạch nhà họ Thẩm. Dường như Thẩm lão gia có một loại áp chế trời sinh. Ông chỉ thẳng vào trán Lưu Sưởng, vừa tức giận vừa tiếc nuối:

“Lưu Sưởng à, ngươi bảo ta còn biết nói gì mới tốt đây? Làm quan trên đời, điều đáng sợ nhất chính là không giữ được lòng mình, lưỡng lự trái phải. Ngươi làm ta quá thất vọng rồi.”

Lưu Sưởng quỳ dưới đất, khóc lóc thở than:

“Là ta hồ đồ. Ta có lỗi với ngài và sư mẫu. Ta lập tức lên Kinh diện Thánh tự thú!”

Thẩm đại nhân nghiêm mặt, bói: “Ngươi không sai, ngươi đi tự thú cái gì?”

“Kẻ đáng chết là kẻ khác. Đừng hoảng. Chuyện còn lại cứ giao cho ta.”

15.

Nếu nói trong Kinh thành ai có thù oán sâu nhất với Thẩm đại nhân, vậy thì chắc chắn là Triệu Chính Văn. Triệu Chính Văn làm quan nhiều năm, lợi dụng chức quyền để vơ vét không ít tiền của.

Năm đó Thẩm đại nhân vẫn luôn điều tra hắn. Chỉ là Thẩm đại nhân quá cố chấp, đâm đầu vào ngõ cụt. Ông chỉ chăm chăm lần theo manh mối lương thảo và quân lương ở biên cương, chưa từng nghĩ rằng Triệu Chính Văn lại thông qua các chuyển vận sứ khắp nơi để mưu lợi riêng.

Triệu Chính Văn sợ chuyện bại lộ nên mới nảy ra ý định kết thân với nhà họ Thẩm. Nào ngờ ngọc bội lại bị ta trộm mất. Hắ

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

n lập tức hoảng loạn, tưởng rằng nhà họ Thẩm đã nắm được chứng cứ. Trong lúc thẹn quá hoá giận, hắn ngụy tạo chứng cứ, vu oan Thẩm đại nhân cấu kết với Bộ Binh, có ý đồ tham ô lương thảo quân đội.

Lưu Sưởng nói việc lưu thông hàng hóa chính là huyết mạch của quốc gia. Chỉ khi các địa phương giao thương qua lại mới có thể thúc đẩy kinh tế phát triển. Triệu Chính Văn không chỉ gây áp lực với riêng hắn. Tất cả chuyển vận sứ các nơi đều bị hắn uy h**p và lợi dụng. Hắn còn liên tục bóc lột thương nhân qua từng tầng trung gian. Bởi vậy việc làm ăn ngày càng khó khăn.

Thẩm đại nhân đau đớn vô cùng, lập tức muốn viết tấu chương dâng lên triều đình nhưng Thẩm Thanh Hòa ngăn ông lại:

“Cách này không ổn. Dù ở Kinh thành chúng ta vẫn còn chút nhân mạch, nhưng chưa chắc người ta đã muốn nhúng tay vào vũng nước đục này. Chỉ dựa vào lời nói một phía của chúng ta, e rằng không thể đưa Triệu Chính Văn vào chỗ chết.”

“Nếu có thể lấy được chứng cứ hắn cấu kết với quan viên các nơi thì tốt rồi. Đáng tiếc hiện giờ chúng ta ở nơi đất khách, mẹ của Lưu Sưởng lại đang nằm trong tay hắn, chỉ sợ hành động sẽ có bất tiện.”

Nghe vậy ta lập tức vui vẻ: “Đường sáng không đi được thì đi đường tối. Ngươi đã quên trước đây ta làm nghề gì rồi sao?”

“Ta sẽ đến phủ Triệu đại nhân, trộm chứng cứ cùng mẹ của Lưu Sưởng ra ngoài.”

Thẩm Thanh Hòa nghe xong sắc mặt lập tức thay đổi:

“Nàng còn dám trộm người?”

“Không đúng không đúng… nàng còn có thể trộm cả người ra ngoài được sao?”

Ta nhìn hắn đầy ẩn ý: “Chuyện này ngươi không hiểu đâu. Ta quen thuộc nhà Triệu đại nhân lắm. Ngay cả nửa đêm canh mấy hắn thức dậy đi tiểu ta cũng biết.”

Thẩm Thanh Hòa bĩu môi: “Chậc, khẩu vị của nàng cũng nặng quá đấy!”

Ngoài miệng ta nói nhẹ nhàng như vậy, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ chuyến đi này nguy hiểm đến mức nào.

Trước lúc lên đường, Thẩm Thanh Hòa lưu luyến không nỡ. Dường như bao nhiêu tình nghĩa khó nói thành lời đều tìm được lối thoát nhờ nỗi buồn ly biệt.

“A Tước, ta…”

Ta bịt miệng hắn lại: “Im miệng! Đợi ta bình an trở về rồi hẵng nói!”

Ta biết hắn muốn nói gì. Tình nghĩa sớm chiều ở chung, đồng cam cộng khổ từ lâu đã vượt khỏi phạm trù người thân. Ta hiểu. Bởi những điều hắn muốn nói, cũng chính là điều ta luôn giấu trong lòng. Chỉ sợ thế sự vô thường. Một giấc mộng lớn rồi cũng hóa thành hư không. Nếu đã vậy, ta thà không để lại cho hắn bất cứ hy vọng nào.

Triệu Chính Văn tính toán đủ đường, đề phòng tất cả những người bên cạnh. Nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng, một tên tiểu tặc cách xa cả ngàn dặm lại quay về hất tung cả ổ của hắn.

Ta mai phục quanh Triệu phủ suốt ba ngày, bỏ ra ít bạc, tìm những người cùng nghề năm xưa dò hỏi tin tức. Chẳng mấy chốc đã nắm rõ hành tung gần đây của Triệu đại nhân như lòng bàn tay. Mẹ già của Lưu Sưởng bị giam trong một căn phòng nhỏ ở hậu viện, có hai nha hoàn thay phiên nhau canh giữ. Nhân lúc bọn họ đổi ca, ta trèo tường vào viện, cõng bà lão lên lưng rồi bỏ chạy.

“Đừng lên tiếng. Ta là người do Lưu đại nhân phái tới, đưa bà đến nhà con gái.”

Bà lão sợ đến mức run lẩy bẩy. Mãi đến khi ta nói chính xác họ tên con rể và nơi con gái bà lấy chồng tận Tùy Châu, bà mới yên lòng. Hai người chúng ta men theo cửa ngách và mật đạo rời khỏi phủ. Sắp xếp ổn thỏa cho bà lão xong, ta lại quay trở về Triệu phủ. Lúc này cả phủ đã loạn thành một mớ bòng bong. Con tin mất tích.

Tiền viện hậu viện đèn đuốc sáng trưng. Gia đinh và hộ viện chạy khắp nơi tìm người. Ngay cả thư phòng vốn được canh phòng nghiêm ngặt cũng chẳng còn ai trấn giữ. Ta nhảy vào từ cửa sổ, lấy ra một sợi thép mảnh, cạy ổ khóa của ngăn bí mật.

Trong chiếc hộp sơn đen giấu một quyển sổ sách và một chồng thư từ dày cộp. Ta không kịp nhìn kỹ, chỉ ôm cả hộp mà chạy thục mạng. Trên đường đi, ta vứt chiếc hộp xuống để đánh lạc hướng. Đổi liền ba chuyến xe. Sau khi xác nhận phía sau không còn ai bám theo, ta mới quay trở lại Liêu Đông.


Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL