Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Con lăn massage Gừng Ngải

tiktok

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày đầu năm, thân thích và bằng hữu đến cửa thăm hỏi ngày càng nhiều, sức khỏe của Phong Tranh không tiện ra tiếp, nên ta lấy thân quân sự thay mặt chiêu đãi.

Triệu gia cũng đưa đến một phần lễ long trọng, chính là dựa theo phong tục của địa phương, con rể gửi tặng lễ biểu đến nhà vợ, ta là tỳ tỳ, miễn cưỡng cũng xem như là trưởng bối, cho nên Triệu gia liền đưa lễ đến cho ta.


Ta đợi ca nhà Hoàng bá trở về lại Phong gia thì ta mới đến Triệu gia một chuyến, cháu gái của ta lúc này đã mũm mĩm lên hẳn, vừa chọc liền cười, vô cùng đáng yêu.


Tuy rằng năm mới đã đến, nhưng lập xuân vẫn còn chưa đến, trời vẫn rất lạnh. Thân thể của Phong Tranh càng ngày càng suy yếu, thời gian mê man còn dài hơn so với lúc thanh tỉnh, mỗi khi ngủ mê là hắn liền ngủ suốt một hai ngày, mỗi lần hắn hôn mê bất tỉnh, ta sẽ luôn lo lắng vì sao hắn vẫn chưa tỉnh lại.


Không biết từ lúc nào, ta bắt đầu mất ngủ, mỗi đêm khi Phong Tranh mê man, ta luôn lẳng lặng thức cạnh bên giường của hắn, nghe tiếng thở mong manh của hắn, nhìn anh nến dần dần yếu đi, trông ánh nắng đầu ngày xuất hiện ở hướng đông. Ta cảm giác thời gian đang dần trôi qua, nhưng bản thân lại không thể làm gì.


Ta lại nhớ về những chuyện cũ. Chúng ta biết nhau hơn mười năm, trong những năm tháng đó đã có nhiều chuyện xảy ra, bây giờ nhớ lại, mỗi một đoạn ký ức đều rất quý báu, cho dù khi thiếu niên hào hứng xem thường ta, hiện tại hồi tưởng, lại thấy vô cùng đáng yêu.


Thời gian ở trong núi dưỡng thương, Hạ Đình Thu từng hỏi ta, nếu thời gian có thể dừng lại, ta muốn dừng lại vào lúc nào. Ta nói, ta muốn vào lúc chúng ta bị lạc trong sa mạc, ở nơi cách biệt với bên ngoài, mỗi người đều thể hiện bản chất vốn dĩ của mình. Lúc đó, thế giới của ta vô cùng đơn thuần, vui vẻ.


Sau này ta lại lấy vấn đề đó hỏi Phong Tranh, hắn ngẫm nghĩ rồi nói:


“Dừng lại ở lần đầu chúng ta gặp mặt đi.”


“Vậy chúng ta cả đời sẽ làm đứa trẻ.”


“Có cái gì không tốt? Hạnh phúc nhất là khi còn là đứa trẻ, không có một chút ưu phiền.”


Phong Tranh cười, “Sau này hiểu lầm nang, phụ lòng nang, cho đến hiện tại, ta bệnh nặng trên giường, lại liên lụy đến nàng. Những năm tháng này đều không thể so với khi chúng ta còn nhỏ.”


“Này! Chỉ bằng một câu liền đem giao tình hơn mười năm của chúng ta hủy bỏ.”


Phong Tranh mỉm cười, “Đúng rồi, ta có vật này đưa cho nàng, nàng mở ngăn tủ thứ hai dưới giá sách bên trái, bên trong có một chiếc hộp bọc lụa màu xanh.”


Ta đi đến lấy rồi mở ra xem, bên trong là một thanh dao uốn cong được khảm đầy châu báu cùng một vòng cổ đính ngọc trai.

“Đây là…”


“Ba năm trước ta đóng quân ở biên ải, giữa Đông Tề và Bắc Liêu có một cuộc hội đàm, ta từng tham dự, Mạc Tang cũng có mặt ở đó. Hắn mang hai vật này đưa cho ta, nhờ ta đặt trước mộ phần của nàng.”


“Mạc Tang?” Cái tên này đã lâu ta không còn nhớ đến, trong lòng có một chút áy náy.


“Hắn nghĩ nàng mất sớm như vậy, chắc hẳn sẽ rất buồn khổ, nhưng vì không thể tự mình đến Đông Tề, nên nhờ ta mang hai vật này đến cho nàng, nói rằng đây là vật mà người thảo nguyên bọn họ đưa cho hồng nhan tri kỷ. Sau khi chúng ta gặp lại, ta đã phải người mang hai vật này từ trong túi đường của nàng về đây, dù sao đây cũng là một phần tâm ý của hắn, cũng phải để nàng biết.”


“Không nghĩ hắn vẫn còn nhớ đến ta.” Ta nhẹ vuốt báu dao, “Hiện tại, hắn thế nào?”


“Hắn đã thống nhất các bộ lạc ở thảo nguyên, lại lấy công chúa của Bắc Liêu để làm Vương phi, thế lực vô cùng lớn mạnh.”


Ta cầm thanh dao cất vào trong hộp, “Ta biết chuyện hắn gửi thư khẩn cầu bệ hạ tha cho tính mạng của ta, trong lòng cũng rất cảm kích, lại không có cơ hội cảm tạ.”


“Thật ra, ta cũng chưa tặng cho nàng vật gì.” Nét mặt gầy yếu của Phong Tranh lộ vẻ tiếc nuối.


“Đừng nói như vậy.” Ta mỉm cười nói, “Ngươi đã tặng ta một đoạn thời gian rất đẹp.”


Phong Tranh khẽ cười, lại nói: “Hộp có hai tầng, phía dưới còn có vật khác.”


Ta nhấc tầng thứ nhất lên, nhìn thấy bên dưới có một chiếc khăn tay bằng lụa trắng, ẩn mất liền thoáng bằng hoàng đớn đau.


Đường thêu vụng về, một chút vết máu, còn có hai câu thơ đầy kỷ niệm. Bây giờ nhìn lại, tấm chữ kia chẳng khác nào lời tiên tri.


“Ngươi vẫn luôn giữ… Ta còn nghĩ chiếc khăn này đã thất lạc từ lâu.”


Phong Tranh nói: “Sau ngày đó, Liễu Tri Viễn có tâm nhặt lại, sau lại giao cho ta. Mấy năm nay ta vẫn thường lấy ra xem, ta đã nghĩ, nếu như năm đó không đưa chiếc khăn này cho nàng, có lẽ nàng cũng sẽ không quay trở lại, cũng không…”


“Tất thảy đều là 'nếu như'.” Ta cắt đứt lời hắn. “Bản thân ta lại rất vui người đưa chiếc khăn này cho ta, ít nhất bốn năm đó, cũng có chút chuyện tốt đẹp để nhớ lại, không phải sao?”


Gương mặt gầy gò của Phong Tranh nhẹ nhàng mỉm cười, “A Vũ, nàng đã trưởng thành hơn rất nhiều.”


Đèn lập xuân, mùa xuân tĩnh lặng của phương nam cũng đã đến.


Cơn mưa đầu xuân vừa đi qua, ngôi viên hoang vắng cũng dần khôi phục vẻ xanh tươi mới, cỏ non từ trong đất đâm chồi, cành hoa hải đường khô khốc cũng xuất hiện vài nụ hoa màu hồng.


Phong Tranh đã không thể xuống được giường, ta hái một nhành cây nhỏ cho hắn xem.


“Nhìn xem, mùa xuân đã tới rồi, chưa tới bao lâu chúng ta sẽ có thể nhìn thấy hoa nở.”


Gió xuân mang đến không khí ẩm ướt của phương nam, mùa xuân cứ hết cơn này đến cơn khác, dần dần cả một ngày đều mưa.


Triều đình hợp lực với hai đại gia tộc trên biển diệt trừ hải tặc, tin tức khai thông con đường hàng hải mới đã lan truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ. Ta đi ngang qua trà lâu, có thể nghe thấy tiếng người kể chuyện say sảng thuật lại trận chiến chấn động lòng người lần đó.


Ta mặc quần áo giản dị, tay mang giỏ trúc, che ở bằng giấy dầu, mỗi ngày đều ra ngoài mua thức ăn.


Mỗi khi đi qua con đường lớn náo nhiệt, ta luôn không nhịn được mà quay đầu lại nhìn, lúc nào ta cũng c

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

ó cảm giác, người đó vẫn như thường ngày luôn ở bên cạnh ta, luôn yên lặng nhìn ta, quan tâm ta. Nhưng lúc ta gặp khó khăn, hắn luôn là người đầu tiên đứng ra che chở cho ta.


Giữa đường lớn nhộn nhịp, trước mặt đều là gương mặt xa lạ.


Ta ngửa đầu đón lấy cơn mưa bụi, trong lòng nặng trĩu, tựa như đáy lòng đang ngấm đầy nước.


Không biết mùa xuân ở Nam Hải sẽ thế nào. Càng lúc Phong Tranh hôn mê càng lâu, vị đại phu xem bệnh cho hắn lắc đầu liên tục, xoay người nói nhỏ với ta: “Cô nương, chuẩn bị hậu sự đi.”


Thật ra ta đã yên lặng bắt đầu thu xếp, quan tài bằng gỗ lim tốt nhất, đồ tang, cờ trắng, đèn cầy trắng, tiền giấy, ta và Hoàng bà đều đã chọn lựa mua về.


Phong Tranh đối với hạ nhân rất tốt, một nhà Hoàng bà đều rơi không ít nước mắt.


Ta viết một phong thư đưa đến Phong gia trong kinh thành, nương của Phong Tranh đã qua đời, hắn vì chuyện của ta mà bất hòa với phụ thân. Hiện tại nhị tỷ sắp ra đi, nhưng Phong lão gia cũng có bệnh trong người nên không thể đến, chỉ có Tứ đệ của Phong Tranh là có thể đến.


“Tứ đệ đến cũng tốt, sao có thể để người đầu bạc tiễn người đầu xanh?” Phong Tranh có vẻ thản nhiên nói.


Tiếng nói của hắn lúc này đã rất yếu, ta phải ghé sát tai mới có thể nghe thấy.


Ta hỏi: “Ngươi còn có tâm nguyện gì, nói với ta, ta giúp ngươi đi làm.”


Ánh mắt của Phong Tranh vì đau yếu mà không còn chút thần thái, nhưng vẫn dịu dàng nhìn ta, ta cảm thấy lồng ngực mình như vỡ nát.


“Ta vốn cảm thấy, chết cô độc sẽ rất thương cảm, hiện tại có nàng ở bên cạnh, đi cùng ta đến giờ phút cuối cùng, ta không hề có gì tiếc nuối.”

“Những lời nói u ám như vậy, ta không muốn nghe.”


Phong Tranh khẽ cười: “A Vũ, hạnh phúc là cơ hội thoáng lướt qua trong giây phút, nếu bỏ lỡ, cả đời hối tiếc không kịp. Khi ở Bắc Liêu, ta đẩy nàng đi, cho nên ta hối hận đến bây giờ, nàng đừng như ta. Hà Đình Thu tốt hơn ta, bởi vì hắn luôn đứng bên cạnh nàng, không có buông tay nàng ra, nàng cần phải giữ lấy, đây là điều đáng quý đến cỡ nào.”

“Ta sẽ giữ.” Ta bi thương cúi đầu, “Khắp thiên hạ này sẽ không có ai tốt với ta hơn huynh ấy.”


Phong Tranh lặng lẽ nhìn ta một lúc, chợt nói: “Sau khi ta đi, nàng nếu muốn ở lại nơi này thì cứ ở lại, nếu nàng muốn rời đi, để Hoàng bà trông nhà là được.”

Lòng ta liền hoảng sợ, “Sao lại đột nhiên nói những việc này?”


“Hôm nay tinh thần tốt, nên đem mọi chuyện dặn dò vẹn toàn, tránh để sau này không có cơ hội.” Phong Tranh còn nói, “Kiếm của ta sau này nàng hãy giữ, nó là bảo kiếm, không nên lãng phí chôn cùng ta, ta còn chút tranh chữ, ngược lại có thể chôn theo. Nếu ta không thể đợi được Tứ đệ, nàng hãy thay mặt ta nói với đệ ấy, phải hiếu thuận với phụ thân.”


“Ta đều nhớ kỹ.” Ta lặng lẽ đáp.


Đôi mắt của Phong Tranh khẽ khép lại, tiếp tục mê man.


Chẳng mấy chốc lại đến những ngày rét đầu xuân, nhưng thời tiết vẫn đang từng ngày ấm lên.


Hoa cỏ trong sân cũng ngày càng tươi tốt, mưa lại càng lúc càng lớn, hạt mưa dừng trên mái hiên, phát ra âm thanh rào rào.

Ta mở cửa sổ, để hương hoa cỏ bay vào trong nhà.


“Hôm nay là ngày mấy?” Không biết Phong Tranh tỉnh lại từ khi nào.


Ta vội vàng bước đến bên giường, “Hai mươi hai, tháng giêng.”

“Vậy sao? Ta đã ngủ bao lâu?”


“Hơn một ngày.” Ta mang bát cháo đang đặt trên bếp lửa đưa đến, giúp Phong Tranh ăn một chút, “Văn Tinh đã qua ngày ở cữ, đang ra ngoài thành dâng hương, giúp người cầu một lá xăm bình an. Nàng còn nói, ngươi phải dưỡng bệnh thật tốt, đợi nữ nhi của nàng đầy trăm ngày sẽ mời người đi uống rượu.”


“Trong nhà có một đôi vòng ngọc, nàng có thể thay ta đưa cho đứa nhỏ.”


“Ta đã biết.”


Ta lấy khăn nhẹ lau mặt cho Phong Tranh, sau đó đưa tay tháo dây cột tóc của hắn, lại lấy lược giúp hắn chải tóc, sau khi chải xong, ta lại xoa bóp lên huyệt đạo, cuối cùng buộc tóc lại cho hắn, còn cài vào một cây trâm bạch ngọc.


Gương mặt gầy yếu của Phong Tranh vẫn còn giữ lại những nét tuấn tú xưa kia, hơi nóng từ chiếc khăn làm sắc mặt tái nhợt của hắn có chút sắc hồng. Hắn nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt có chút xa xăm.


“A Vũ, sinh thần của nàng sắp đến đúng không?”


“Đúng vậy, là mười hai tháng sau.” Ta nói, “Hằng năm vào sinh thần của ta đều có mưa xuân kéo dài.”


Ánh mắt Phong Tranh hơi rung động, “Ta chưa từng tặng nàng lễ vật mừng thọ.”


“Đã từng tặng nha.” Ta vỗ tay cười to, “[Lúc] ta mười hai tuổi, cha ta dựa theo truyền thống tổ chức thọ yến, người tặng ta một con ngựa bạch ngọc lớn cỡ bàn tay, ngươi quên rồi à?”


“Đó không thể tính.” Phong Tranh cười nói, “Đó là do người trong nhà chọn, không phải ta tự mình chọn.”


“Nhưng ta lại rất thích con ngựa bạch ngọc đó, lúc nào cũng đặt trên bàn. Tiếc là sau đó đệ đệ của ta cầm đi chơi, không cẩn thận rơi xuống đất vỡ nát.”

Ta cảm thấy rất hứng thú, “Vậy lần này người tặng ta vật gì?”


Phong Tranh đưa mắt nhìn ra bên ngoài, “Tặng nàng một cành hoa, được không?”


“Hoa?”


“Gốc cây Hải đường kia, cuối cùng cũng nở rồi…”


Cây hoa Hải đường cô độc trong viên cuối cùng cũng nở rộ những đóa hoa thưa thớt dưới cơn mưa xuân, từng hạt mưa lướt qua cánh hoa đỏ tươi vô cùng mềm mại xinh đẹp, tựa như đó là đôi má của người thiếu nữ thẹn thùng.


Cũng chính tại lúc này, ta mới thật sự cảm thấy mùa xuân đã đến.


“A Vũ,” Phong Tranh yên bình nhìn ta, nhẹ nói, “Nàng giúp ta một nhánh hoa, được không?”


“Được!” Ta lập tức gật đầu đứng dậy, đẩy cửa bước vào mưa, hạt mưa bụi trong vắt dừng lên gò má của ta.

Ta đi vòng vòng quanh cây Hải đường, cẩn thận tìm một nhánh có nhiều đóa hoa nhất hái xuống.


Ta lau đi hạt mưa đọng trên gương mặt, nhẹ nhàng chạy về dưới mái hiên.


“Phong Tranh, ta chọn được một nhánh hoa rất đẹp.”


Trong phòng không có người đáp lại.

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL