Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
[COMBO ƯU ĐÃI] 10 Quần Lót Nữ VERA Cotton thoáng khí
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Lời nói của bậc cửu ngũ chí tôn khiến ta lạnh toát sống lưng. Tướng công kinh hãi, dập đầu liên tục cầu xin Hoàng thượng khai ân. Thế nhưng, khay rượu độc đã được thái giám bưng đến trước mặt ta.
Ta nhìn chén rượu sóng sánh, suy nghĩ hồi lâu rồi dứt khoát đưa tay nhận lấy.
Ta bình thản nói với Hoàng thượng: “Thần phụ không cần truy phong hư danh. Chỉ xin Bệ hạ cho phép thần phụ có đôi lời trăn trối với tướng công.”
Hoàng thượng phất tay: “Ngươi cứ nói.”
Ta quay sang nhìn tướng công. Đôi mắt chàng đã đỏ hoe, ngập tràn nước mắt, chàng liên tục lắc đầu, ánh mắt van lơn ta đừng uống.
Ta mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng: “Tướng công, kiếp này may mắn lắm thiếp mới được nên duyên vợ chồng với chàng. Người đời thường bảo nữ tử là hồng nhan họa thủy, nhưng thiếp chưa từng nghĩ đến, tướng công của thiếp cũng là một mầm tai họa như vậy. Chàng đã cướp đi trái tim thiếp, giờ lại lấy luôn cả mạng sống của thiếp, âu cũng là mệnh số, thiếp không trách chàng. Đúng là nam sắc hại thân mà.”
Không gian tĩnh lặng, dường như có ai đó ho nhẹ một tiếng. Ta không bận tâm, tiếp tục dặn dò:
“Nguyên Phương nghịch ngợm, tính khí y hệt chàng. Quý Phương tuy còn nhỏ nhưng xem chừng cũng giống chàng nốt. Cả cái nhà này, chỉ có mỗi thiếp là tính tình tốt nhất. Sau này không còn thiếp nữa, chàng phải biết kiềm chế tính nóng nảy của mình, thay thiếp chăm sóc, dạy dỗ hai đứa nhỏ cho tốt. Chốn quan trường hiểm ác, đừng quá thật thà cương trực mà thiệt thân, nếu chàng xảy ra chuyện gì, thiếp dưới suối vàng cũng không thể an lòng.”
Chàng lặng lẽ rơi lệ, bờ vai run rẩy, không thốt nên lời.
Ta nói thêm, từng lời như rút ruột gan: “Y phục bốn mùa cho chàng, thiếp đã may sẵn đủ dùng cho ba năm tới, tất cả đều xếp gọn trong rương, nếu chàng không tìm thấy thì cứ hỏi Tiểu Thúy. Chàng ăn uống thất thường, làm việc thường xuyên quên giờ giấc, nay không còn thiếp ở bên nhắc nhở, chàng phải tự biết bảo trọng thân thể.”
Ta nâng chén rượu lên, nghẹn ngào: “Tướng công, chàng bảo trọng.”
Ta thở dài một tiếng, lưu luyến nhìn gương mặt chàng thêm lần cuối, rồi ngửa cổ, nhắm mắt uống cạn ly rượu độc.
***
Hoàng thượng bỗng nhiên ho nhẹ một tiếng, cất giọng uy nghiêm nhưng đã bớt phần gay gắt: “Được rồi, Cố khanh, ngươi thắng.”
Ta bàng hoàng mở mắt, bối rối nhìn sang tướng công, thấy chàng vẫn đang khóc nức nở như một đứa trẻ. Ta vẫn còn sống sao?
Công chúa ngồi trên cao bắt đầu vặn vẹo thân mình, giãy nảy: “Phụ hoàng! Con không chịu! Con muốn gả cho Cố Lân!”
Hoàng thượng mất hết kiên nhẫn, quát lớn: “Đủ rồi! Nếu ngươi còn tiếp tục gây rắc rối, trẫm sẽ thực sự trở thành hôn quân trong mắt thiên hạ đấy!”
Công chúa uất ức nhìn ta, đôi mắt ngấn lệ, rồi lại quay sang nhìn tướng công với ánh mắt vừa si mê vừa điê
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Hoàng thượng thở dài, nói với tướng công: “Cố khanh, còn không mau đỡ phu nhân của ngươi dậy.”
Tướng công vội vàng lau nước mắt, run rẩy đỡ ta đứng dậy. Hoàng đế nhìn ta, trên môi nở nụ cười hiếm hoi:
“Cố phu nhân, làm ngươi sợ hãi rồi. Trẫm chỉ là muốn thử lòng hai người một chút. Nếu ngươi đã không màng đến truy phong, vậy trẫm sẽ thân phong Cáo mệnh phu nhân cho ngươi. Coi như đây là chút bù đắp cho sự quấy nhiễu vô cớ của hoàng nữ nhà trẫm.”
Tướng công vội vàng cúi lạy tạ ơn: “Thần... thần không dám.”
Ta cũng vội nương theo tướng công hành lễ, cung kính nói: “Thần phụ không dám.”
Hoàng Thượng nở nụ cười, lời nói tựa gió xuân nhưng uy nghi vẫn còn đó, ngài quay sang bảo với tướng công nhà ta: “Không sao, phu nhân của khanh là bậc nữ nhi hiền đức, nàng ấy xứng đáng được phong làm cáo mệnh phu nhân.”
Ta cùng tướng công bước xuống thuyền, hồn phách vẫn chưa hoàn toàn định thần. Cứ ngỡ là đã bước một chân vào quỷ môn quan, ngờ đâu chẳng những giữ được mạng mà còn được ban phong cáo mệnh. Suốt chặng đường, bàn tay chàng nắm chặt lấy tay ta không buông, khóe mắt chàng lệ vẫn chưa khô, ánh nhìn lại chan chứa nhu tình vô hạn.
Ta cất tiếng hỏi, giọng vẫn còn run rẩy: “Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
Chàng đáp, giọng nghẹn ngào đầy hối lỗi: “Đào Nhi, là vi phu có lỗi với nàng.”
Chàng kể lại rằng, ba năm nay Công chúa điện hạ nhất quyết không chịu thành thân, một lòng một dạ chỉ nhớ thương đến chàng. Hoàng Thượng vì thương xót nữ nhi, trước mặt bá quan văn võ đã cùng chàng đánh cược một ván sinh tử.
Nếu phu nhân cam tâm tình nguyện uống chén “rượu độc” kia, Công chúa từ nay về sau sẽ buông tha. Nhưng nếu ta không uống chén “rượu độc” ấy, chàng buộc phải viết hưu thư, bỏ vợ để trở thành Phò mã của Công chúa.
Tướng công nhìn sâu vào mắt ta, nói: “Vì ta tin nàng, nên ta mới cắn răng chấp nhận vụ cá cược này. Dù biết rõ chỉ là diễn trò, nhưng trong lòng ta vẫn lo lắng, sợ hãi khôn cùng.”
Cẩu Hoàng đế!
Chân ta bủn rủn, cả người mềm nhũn muốn ngã quỵ xuống đất. Chàng nhanh tay lẹ mắt, vội vàng bế thốc ta lên vào lòng.
Ta nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ vào tai chàng: “Cố Lân, đã lâu rồi chàng không quỳ trên bàn giặt phải không?”
Chàng mỉm cười, đáp lời ngay tắp lự: “Quỳ, trở về ta lập tức quỳ ngay.”
Sau khi thánh giá của Hoàng Thượng rời khỏi Dương Châu thành, ta và tướng công đưa Nguyên Phương, Quý Phương đi dạo trên hồ. Thuyền nhẹ lướt êm, cả gia đình cùng thong dong ngắm hoa sen nở rộ. Bỗng một chiếc thuyền hoa khác đang rẽ nước tiến lại gần, trên thuyền có người cất tiếng gọi vọng sang: “Cố đại nhân.”
Tướng công ngước mắt nhìn lên, vội vàng đứng dậy hành lễ: “Tại hạ tham kiến Trung Đường đại nhân.”
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!