Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Bình giữ lạnh

TIKTOK

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Ta cũng vội đứng dậy, tim trong lồng ngực đập thình thịch liên hồi. Trương Trung Đường đứng sừng sững ở mũi thuyền, ánh mắt ông nhìn tướng công, rồi lại chuyển sang nhìn ta. Ông nhìn Quý Phương đang nằm trong lòng ta, rồi lại nhìn xuống Nguyên Phương đang đứng dưới chân ta.

 

Tướng công đưa tay chỉ về phía ta, trân trọng giới thiệu: “Đây là nội tử của tại hạ.”

 

Nhi tử của ta, Nguyên Phương, đưa tay chỉ vào mũi mình, dõng dạc nói: “Còn con là khuyển tử.”

 

Trương Trung Đường bật cười thành tiếng, khen thằng bé ngoan ngoãn, ánh mắt ông lại lần nữa dán chặt lên người ta, thâm sâu khó đoán. Ta khẽ nhún người thi lễ: “Thiếp thân tham kiến Trương Trung Đường.”

 

Ông không hề né tránh ánh nhìn của ta, càng nhìn, trong đáy mắt ông lại càng dâng lên nỗi bi thương khó tả.

 

Ông cất lời: “Cố tiên sinh, lão phu có chuyện muốn hỏi phu nhân của ngươi, không biết có thể mời phu nhân qua thuyền đàm đạo vài câu được chăng?”

 

Tướng công khẽ nhíu mày, có chút do dự: “Chuyện này…”

 

Ta đưa tay ngăn chàng lại, điềm tĩnh đáp: “Được thôi.”

 

Ta trao Quý Phương lại cho tướng công bế, rồi bước sang thuyền bên kia, ngồi đối diện với ông tại sảnh giữa vắng lặng.

 

Ông ấy mở lời, giọng run run: “Mạo muội hỏi một câu, sinh thần của phu nhân là vào ngày nào?”

 

Ta đáp gọn lỏn: “Mồng bảy tháng tám âm lịch.”

 

Đôi lông mày ông nhíu chặt, ngầm tính toán trong đầu. Ta chỉ lặng lẽ quan sát ông. Một lát sau, ông lại hỏi: “Trong gia đình phu nhân hiện còn những ai?”

 

Ta trả lời rành rọt: “Ta có tướng công và hai nhi tử.”

 

Ông vội nói: “Ý lão phu là muốn hỏi… về nhà mẹ đẻ của phu nhân?”

 

Ta bình thản đáp, giọng không chút gợn sóng: “Mẫu thân ta, Lý thị, bà đã qua đời từ lâu.”

 

Ông giật mình thon thót, giọng lạc đi: “Xin hỏi, tục danh của mẫu thân phu nhân là?”

 

Ta chậm rãi nhả từng chữ: “Tiên mẫu họ Lý, sinh ra ở Thu Quang, quê quán tại My Châu. Bà bơi lội rất giỏi, b

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

iết đánh cá, tính tình hung dữ nhưng dung mạo xinh đẹp tuyệt trần. Khi bà ấy nhắm mắt xuôi tay, tuổi đời mới chỉ ba mươi bảy.”

 

Nước mắt ông trào ra như đê vỡ, đôi môi run rẩy không nói nên lời.

 

Ông nấc lên: “…Con ngoan, ta là…”

 

Ta lạnh lùng cắt ngang: “Có công sinh thành và dưỡng dục thì mới gọi là phụ mẫu. Còn kẻ có công sinh mà không có công dưỡng thì gọi là gì đây? Đại nhân, ngài còn điều gì muốn nói nữa không?”

 

Ông ấy chỉ biết khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã, còn ta dứt khoát đứng dậy rời đi. Ông ấy lảo đảo theo ta ra đến mũi tàu, im lặng nhìn ta bước trở lại thuyền của mình, ánh mắt quyến luyến nhìn chằm chằm vào Nguyên Phương và Quý Phương của ta. Ông ấy đưa tay đỡ lấy tướng công ta như một lời tạ lỗi. Tướng công tạ ơn, rồi thuyền chúng ta lại tiếp tục lên đường.

 

Tướng công ân cần hỏi ta: “Ông ấy đã nói gì với nàng vậy?”

 

Ta đáp: “Ông ta hỏi nhà thiếp còn có ai, thiếp nói thiếp chỉ có tướng công và hai nhi tử mà thôi.”

 

Tướng công mỉm cười, gật đầu: “Ừ. Nàng đã có vi phu và hai nhi tử, quả thực cũng không cần thêm ai nữa.”

 

Ta mím môi, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ. Tướng công ngạc nhiên hỏi: “Sao nàng lại cười?”

 

Ta nói: “Chúng ta thật sự không cần thêm ai nữa sao?”

 

Chàng nghiêng đầu, ngơ ngác: “Hả?”

 

Ta nhẹ nhàng nói: “Thiếp nói thiếp có chàng và hai con, nhưng thiếp lại quên mất rằng, trong bụng thiếp vẫn còn đang mang một hài tử nữa.”

 

Tướng công ngẩn người ra một lúc, rồi chợt vỡ òa trong vui sướng reo lên: “Ta có một nữ nhi rồi!”

 

Ta đưa tay sờ bụng, trừng mắt nhìn chàng mắng yêu: “Mới lớn được bao nhiêu đâu? Sao chàng biết chắc là nữ nhi? Có thể là Niệm Niệm, cũng có thể lại là một tiểu tử thối nữa thì sao.”

 

Chàng chẳng thèm nghe lọt tai, nâng khuôn mặt ta lên mà hôn tới tấp: “Đào Nhi, ta có một nữ nhi! Nhất định là nữ nhi!”Ta thầm bĩu môi đầy vẻ ghét bỏ mà nghĩ, quả đúng là một tên Thám hoa lang ngốc nghếch.

 

[HẾT]

Chương Trước Chương Tiếp

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL