Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Sữa Tắm PURITÉ Hoa Anh Đào/Hoa Hồng/Hoa Oải Hương/Hoa Mẫu Đơn/Tinh Dầu Thơm
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thiết kỵ đ ị,c h qu,ố,c đ,ạ,,p p, h,á hoàng thành Hạ quốc của ta, chính là ngày sinh thần mười sáu tuổi của ta.
Thân là tiểu công chúa duy nhất của Hạ quốc.
Sinh thần của ta năm nào cũng vô cùng long trọng.
Ma ma từ sáng sớm đã kéo ta còn đang trong mộng đẹp dậy, chải chuốt trang điểm cho ta.
Động tác búi tóc của bà ấy rất nhẹ, chiếc lược trượt qua mái tóc, có chút ngứa ngáy.
Ta ngâm nga một điệu nhạc vui tươi, cười với chính mình trong gương đồng.
"Hôm nay cũng là một A Vũ xinh đẹp nha."
Người trong gương, cài một cây trâm hoa châu mới kiểu dáng hoa mai đỏ, tôn lên làn da trắng như tuyết.
Đôi mắt sáng lấp lánh, trong veo như suối mát.
Ma ma lại thở dài sau lưng ta.
"Công chúa quả thật là dung mạo tuyệt trần, đáng tiếc, đáng tiếc..."
Ta nghiêng đầu, vẻ mặt khó hiểu.
"Ma ma, đáng tiếc chuyện gì vậy? A Vũ xinh đẹp không tốt sao?"
Ma ma không nói tiếp, nhưng ta đại khái có thể đoán được lời bà ấy muốn nói.
Bởi vì những lời này từ nhỏ đến lớn ta đã nghe qua vô số lần.
"Công chúa thì sao chứ? Chẳng phải vẫn là một kẻ ngốc ư?"
"Sinh ra ở nhà đế vương, lại có dung mạo đẹp đẽ như vậy, sao hết lần này tới lần khác lại là một kẻ ngốc!"
... Đi đi lại lại, chẳng qua đều là đang cảm thán sự ngốc nghếch của ta.
Ngoại trừ phụ hoàng, mẫu hậu và nhũ mẫu bên cạnh, trong hoàng thành này chẳng có mấy người thật lòng đối đãi với ta.
Những thiên kim thế gia kia cũng được, thanh niên tài tuấn cũng thế.
Từng người đều là ngoài mặt nịnh nọt, sau lưng bọn họ đều chỉ gọi ta là kẻ ngốc.
Ta đều biết cả.
Ta ngốc, nhưng ai đối xử tốt với ta, ai đối xử không tốt với ta, ta vẫn phân biệt được.
Ma ma thấy ta vẫn giữ nụ cười ngây ngô, liền xoa đầu ta.
"Công chúa xinh đẹp đương nhiên là tốt, công chúa là công chúa tốt nhất trên thế gian này."
Ta cũng cảm thấy như vậy, hắc hắc.
Người trong gương cười đến híp cả mắt.
Miên Miên lúc này chui vào dưới v/ạ//t v/á//y của ta, dùng cái mũi ươn ướt ủi ủi vào chân ta.
Nó là một chú chó trắng nhỏ mà phụ hoàng tặng ta vào dịp sinh thần mười tuổi.
Tròn vo, đầy lông lá, ta đặc biệt thích.
Ta ô//m nó lên, vùi mặt vào chiếc bụng ấm áp của nó.
"Miên Miên, hôm nay là sinh thần của ta đó. Lát nữa sẽ đưa ngươi đi ăn đồ ngon nha."
"Ngươi phải ngoan ngoãn đó."
Nó kêu ư ử, đ/ầ//u l/ư//ỡ/i màu hồng nhạt nhẹ nhàng l i//ế /m c ằ//m ta.
Ngứa đến mức ta cười k
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Ta tràn đầy mong đợi chờ phụ hoàng và mẫu hậu cùng đến đón ta đi dự tiệc sinh thần.
Chờ đợi kinh hỉ mà bọn họ đã hứa sẽ dành cho ta.
Nhưng ta đợi mãi, đợi mãi.
Thứ đợi được lại là tiếng động kinh thiên động địa khi cung môn bị n//ổ t/u/n/g, và từng tiếng h é/t t/h/ả/m t/h/i/ế/t truyền đến từ bên ngoài cung điện.
Miên Miên từ trong n g ự c ta nhảy xuống, sủa ầm ĩ về hướng phát ra âm thanh.
L ô /n//g trên lưng đều dựng đứng cả lên.
Mẫu hậu hoảng hốt luống cuống xông vào.
Kéo ta chạy thẳng về phía thiên điện của tẩm cung.
"Mẫu hậu, sao vậy ạ? Bên ngoài sao lại ồn ào như thế?"
Mẫu hậu không trả lời ta, người nhét ta vào trong mật thất của thiên điện, dặn dò ta dù thế nào cũng không được ra ngoài.
Sau đó liền rời đi.
Ta ôm Miên Miên ngồi xổm trong mật thất, nơi này rất tối, rất lạnh.
Ta không thích nơi này.
Nhưng ta đã hứa với mẫu hậu là không được ra ngoài, chỉ có thể tiếp tục ngoan ngoãn chờ đợi.
Hơi lạnh trong không khí không ngừng luồn l/á/ch vào c/ơ t/h//ể ta.
Ta lạnh đến mức run rẩy, càng dùng sức ô//m chặt lấy Miên Miên.
Nhất thời, trong mật thất chỉ còn lại tiếng răng ta va vào nhau lập cập và tiếng r/ê//n r//ỉ thỉnh thoảng vang lên của Miên Miên.
Chương 2
Dần dần, đầu óc ta bắt đầu có chút choáng váng, mí mắt cũng sụp xuống.
Lúc sắp sửa ngủ thiếp đi, Miên Miên động đậy.
Nó nhe răng phát ra tiếng gầm gừ, đôi mắt chằm chằm nhìn về hướng cửa.
Theo bản năng ta cảm thấy bất an, cơ thể lại co rúm về phía bức tường.
Cửa mật thất mở ra, có ánh sáng của ngọn đuốc chiếu vào.
Chói đến mức ta không khỏi nheo mắt lại, "Mẫu hậu, mẫu hậu là người sao?"
Ta chống tay vào tường đứng lên, mặc kệ tiếng sủa của Miên Miên, chạy về phía cửa.
Giây tiếp theo, một thanh trường đ//a/o k/ề s/á//t lên c//ổ ta.
L/ư//ỡ/i đ/a//o lạnh lẽo khiến c//ổ ta nổi da gà.
Lúc này ta mới nhìn rõ trước mắt căn bản không phải là mẫu hậu, mà là từng tên binh lính mặc thiết giáp.
Tên nào tên nấy đều hung thần á//c s/á//t.
Hai chân bắt đầu run rẩy, ta lảo đảo lùi về sau hai bước.
Kẻ cầm đầu hung hăng kéo thốc ta qua, "M/ẹ k i ế /p, hóa ra trốn ở đây, hại lão t//ử tìm muốn c h/ế ,c."
"Các ngươi... là ai vậy? Mẫu hậu của ta đâu?"
Ta run rẩy cất giọng, âm thanh đều có chút biến đổi.
Thế nhưng những người này căn bản không thèm để ý đến ta, chỉ một mực lôi xềnh xệch ta ra khỏi tẩm cung.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!