Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Má hồng Lemonade căng bóng dạng phấn nước thuần chay Mirror Mirror Blush Cushion 8g

tiktok

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng cung trước mắt đã không còn là dáng vẻ mà ta quen thuộc nữa.

Trên cung đạo khắp nơi đều là t h//i t, h//ể, khắp nơi đều chảy đầy m á, /u.

Những nơi đi qua, toàn bộ đều bị m /á,/ u tươi nhuộm đỏ.

Mà cách đó không xa ở phía trước, hai bóng người nằm trên mặt đất thu hút sự chú ý của ta.

Y bào màu minh hoàng ngâm trong vũng m / á, u.

Là phụ hoàng và mẫu hậu.

Ta nhấc chân muốn chạy về phía bọn họ, lại bị binh lính t/ó//m c/h//ặ/t lấy.

"Chạy loạn cái gì! Thành thật chút đi!"

"Buông ta ra... Ta muốn đi tìm phụ hoàng mẫu hậu!"

Ta vung nắm đấm không ngừng đ ấ// m thùm thụp vào người nam nhân cao lớn trước mắt.

Nhưng ngay sau đó ta liền nhìn thấy có binh lính giơ đ a//o c h//é /m về phía bọn họ.

Chỉ trong chớp mắt, đ/ầ //u... không còn nữa.

Ta cứng đờ người, nước mắt bất giác tuôn rơi.

"Phụ hoàng! Mẫu hậu——!"

Phản ứng lại, ta bất chấp tất cả x/ô//ng về phía đó, lại bị người phía sau gắt gao giữ c/h//ặ/t.

Ngay sau đó là một cái t//á /t hung á//c giáng xuống m/ặ//t ta.

Ta bị đ á// n/ h đến mức tối sầm mặt mũi, một trận choáng váng ập tới.

Miên Miên không biết từ đâu lao ra, c ắ// n một ngập vào b ắ//p chân kẻ đó.

Trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.

Tên lính ăn đ a/, u, rút ch, ủ, y t h ủ ra ch é//m một n h á t vào c//ổ Miên Miên.

Bộ lông trắng như tuyết, m á, u t ư ơ i đỏ thẫm.

C//ơ t/h/ể Miên Miên mềm n/h/ũ/n xuống, chỉ c//o g/i/ậ//t một cái rồi không còn động tĩnh gì nữa.

Ta ngây ngốc nhìn tất cả những chuyện này.

Trước mắt tối sầm, triệt để n/g/ấ/t lịm đi.

Chương 3

Hạ quốc mất rồi, tất cả những người ta quen thuộc đều không còn nữa.

Ta bị giam giữ, dọc đường đi trong trạng thái mơ màng hồ đồ bị đưa đến cung điện của đ/ị//ch quốc, gặp được hoàng đế địch quốc.

Hắn không giống với phụ hoàng.

Mặc dù đều mặc long bào màu minh hoàng, nhưng phụ hoàng rất hiền từ và hay cười.

Còn người này, hắn chỉ biết xụ mặt đánh giá ta, nhìn đến mức khiến cả người ta không được tự nhiên.

Cuối cùng, ngay lúc ta sắp không chịu đựng nổi nữa.

Hắn mở miệng.

"Hạ quốc đã v/o//ng, từ nay về sau ngươi không còn là công chúa nữa, trẫm liền phong cho ngươi làm quận chúa vậy."

"Phong hiệu Tĩnh Xu, vĩnh viễn cư trú tại Trường Thanh cung."

Một câu nói của hoàng đế liền định đoạt chốn dung thân của ta, ta đi theo tiểu thái giám càng đi càng hẻo lánh.

Cho đến khi tới một tòa cung điện tường viện đổ nát, cỏ dại mọc đầy sân mới dừng bước.

Trường Thanh cung, hóa ra chính là l/ã//

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

n/h cung a.

Phòng ốc ở đây, mái nhà bị thủng, cửa sổ cũng rách nát.

Ngay cả giường nệm để ngủ cũng đầy những dằm gỗ nhỏ đ/â// m tua tủa.

Ta kéo vạt áo của tiểu thái giám thút thít, "A Vũ không muốn ở chỗ này đâu, ở đây lạnh lắm."

"Phụ hoàng từng nói, A Vũ là công chúa, công chúa phải sống trong cung điện, có chăn ấm nệm êm, có trang sức đẹp đẽ, còn có rất nhiều người sẽ bầu bạn với ta."

"Nơi này..." Ta quay đầu đánh giá một vòng, cơ thể bất giác run rẩy, "Nơi này đều không có người, đáng sợ quá."

Tiểu thái giám khẽ chậc một tiếng, dùng sức đ// ẩ//y ta ngã xuống đất.

"Công chúa cái gì! Hạ quốc v/o//ng rồi! V/o//ng rồi hiểu không?"

"Còn phụ hoàng nữa chứ, lão cha ch ế/c tiệt của ngươi đã sớm đến â//m t/à/o địa p/h//ủ báo danh rồi, nói không chừng a, bây giờ đang bị c h i ê, n trong v, ạ c d/ầ/u đấy."

"Ngươi còn ở đây kén cá chọn canh, đúng là một kẻ ngốc! Xui xẻo!"

Ta nhìn cái miệng đóng đóng mở mở của tiểu thái giám, hoàn toàn không biết hắn đang nói cái gì.

Â//m t/à/o đ/ị//a p/h//ủ là gì?

V/ạ//c d/ầ//u là gì?

Trong đầu mơ màng lại nhớ tới cảnh tượng của ngày hôm đó.

Phải rồi...

Đ ầ// u của phụ hoàng và mẫu hậu không còn nữa...

Bọn họ không thể tiếp tục bầu bạn với A Vũ nữa rồi...

Ta một mình ngồi trên mặt đất chậm rãi co hai chân lại, "Phụ hoàng, mẫu hậu, A Vũ đ/a /u quá."

"A Vũ... rất nhớ hai người."


...


Ban đêm ở lãnh cung thật sự vô cùng khủng khiếp.

Gió từ những lỗ hổng trên mái nhà và cửa sổ luồn vào, thổi vù vù không ngừng.

Ta co rúm ở góc giường, gắt gao túm chặt y phục trên người.

Ánh mắt không khống chế được mà nhìn về phía cửa.

Trên mặt đất cạnh cửa đặt một bát thức ăn, là lúc chập tối một lão ma ma mang tới.

Ta chỉ nhai một miếng liền nhổ ra.

Mùi vị chua loét kỳ quái, là đồ ôi thiu rồi.

Nhưng trong bụng cứ phát ra tiếng ùng ục, ta bĩu môi.

Vẫn là không tình nguyện nhích đến bên cửa.

"A Vũ ngoan, phải ăn cơm."

Ta vừa và cơm vào miệng, vừa bị mùi ôi thiu làm cho sặc đến rơi nước mắt.

Nước mắt hòa cùng cơm thiu từng ngụm từng ngụm nuốt xuống.

Vừa mặn vừa chua, thật sự rất khó ăn a...

Ta nôn khan vài tiếng mới gượng ép nuốt hết toàn bộ cơm canh xuống bụng.

Bụng rốt cuộc cũng không kêu nữa.

"Phụ hoàng, mẫu hậu... A Vũ có nghe lời ăn cơm đàng hoàng, hai người có thể nhìn thấy không...?"

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL