Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Bigsize - Nước tẩy trang bí đao Cocoon tẩy sạch makeup & giảm dầu 500ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trở về, ta thuật lại nguyên văn lời của cữu cữu cho phụ thân nghe.
Phụ thân trợn tròn hai mắt: "Trời đất quỷ thần ơi, Cửu Thiên Tuế thật sự hỏi con có muốn làm Thái tử phi không?"
"Ngài ấy còn nói sau này có thể làm Hoàng hậu nữa."
A tỷ ta xáp lại gần: "Muội nói cái gì? Vậy sau này ta chẳng phải là tỷ tỷ của Hoàng hậu nương nương rồi sao, thế thì ta có thể đi ngang như cua ở kinh thành này rồi?"
Tỷ ấy gần như nhảy cẫng lên: "Bảo Nhi Bảo Nhi, đợi muội làm Hoàng hậu rồi, nhớ phong cho ta làm công chúa chơi nhé."
Ta ngay cả ngẩng đầu cũng không dám, lí nhí đáp với âm thanh như muỗi kêu: "Muội không đồng ý."
Ngày hôm sau, phụ thân ta đi khắp nơi chào hỏi bá quan văn võ: "Lý đại nhân, buổi sáng tốt lành, ngài dùng bữa chưa?"
"Ngài cũng biết Bảo Nhi nhà ta sắp làm Thái tử phi rồi sao?"
"Triệu đại nhân dừng bước, có muốn đến tửu lâu dùng bữa không, ta mời khách."
"Hahaha, ngài cũng nghe nói Bảo Nhi nhà ta sắp làm Thái tử phi rồi à."
Sau đó, phụ thân bị từng tiếng chúc mừng tấp nập làm cho choáng váng cả đầu óc.
Nhưng ta lại nghe bọn cung nhân kháo nhau rằng, Thái tử dường như không hề muốn cưới ta.
Hắn nói Trần Bảo Nhi là một kẻ ngốc.
Kỳ Ngọc vậy mà dám ép hắn cưới một kẻ ngốc, quả thực là nỗi nhục nhã tột cùng.
Sớm muộn gì hắn cũng phải giết chết Kỳ Ngọc.
Ta hỏi cữu cữu: "Thái tử có thù oán gì với ngài sao?"
Kỳ Ngọc đang gọt một quả lê thơm, ngón tay thon dài uyển chuyển, lớp vỏ quả dài ngoằng rơi xuống chiếc đĩa.
"Không có thù, nhưng hắn muốn thực sự ngồi vững trên ngai vàng, thì bắt buộc phải giết ta."
Giọng điệu của ngài ấy vô cùng bình thản, nhạt nhẽo hệt như đang bàn luận về thời tiết vậy.
Ta bị dọa sợ, vội vàng nhào vào trong ngực ngài ấy.
Ngài ấy giơ hai tay lên: "Sao thế?"
Ta rất buồn.
"Con không muốn ngài bị giết đâu, cữu cữu, ngài không phải là Cửu Thiên Tuế sao?"
"Ngài có thể sống đến chín ngàn tuổi cơ mà."
Ngài ấy xoa xoa đầu ta, tựa hờ cằm lên vai ta, khép hờ đôi mắt. Trông ngài ấy dường như rất mệt mỏi.
Ta cũng vuốt ve đầu ngài ấy, dùng giọng điệu dỗ dành hệt như lúc ngài ấy gọi ta mà thủ thỉ: "Cữu cữu ngoan, cữu cữu phải sống lâu trăm tuổi nhé."
Chương 7
Không lâu sau, trong lúc ta đang ở trong cung đợi Kỳ Ngọc thì tình cờ chạm mặt Thái tử.
Lúc đó ta đang ngồi xổm trên mặt đất để nghiên cứu đàn kiến, một đôi giày gấm đen thêu chỉ vàng bỗng dừng lại trước mặt ta, che khuất cả ánh sáng.
Ta đẩy chân hắn ra: "Nhường đường chút đi, ngươi giẫm phải quốc vương kiến rồi kìa."
"Ngươi chính là Trần Bảo Nhi?"
"Trông có vẻ ngốc nghếch thật."
"Cũng chẳng ra làm sao..."
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Ta ngẩng phắt đầu lên, lời nói của hắn lập tức nghẹn lại trong cổ họng, hai mắt nhìn ta chằm chằm không chớp.
Hắn vội vàng vớt vát thể diện: "Bổn cung mới không phải là nhìn đến ngây người đâu, bổn cung chỉ là..."
Hắn vắt óc suy nghĩ một hồi, phỏng chừng cũng chẳng tìm ra được lý do nào khác, đành giậm chân thừa nhận: "Được rồi ta thừa nhận, ngươi quả thật cũng có chút nhan sắc."
Ta hừ lạnh một tiếng, đứng bật dậy, xoay người bỏ đi thẳng.
Hắn sải bước đuổi theo, cản đường đi của ta: "Nhưng ngươi dựa vào cái gì mà dám từ chối ta?"
Ta lạnh lùng lườm hắn: "Chỉ dựa vào việc ngươi chê ta ngốc nghếch."
"Ta mới thèm không gả cho ngươi."
Hắn không giận mà còn bật cười: "Cả thiên hạ này đều biết ngươi sắp làm Thái tử phi rồi, ngươi không gả cho ta, thì còn có thể gả cho ai?"
Ta bắt buộc phải gả cho hắn sao? Ta không hề thích hắn.
Hắn và Lạc Minh Vận chẳng có gì khác biệt, đều ghét bỏ ta là một kẻ ngốc.
Ta buột miệng thốt lên: "Ta gả cho cữu cữu."
Ánh mắt Thái tử bỗng trở nên sắc lẹm, hắn hung hăng nắm chặt lấy tay ta: "Ngươi nói cái gì?"
Ta dũng cảm đón nhận ánh mắt của hắn, gằn từng chữ lặp lại vô số lần: "Ta gả cho cữu cữu, gả cho Cửu Thiên Tuế, tuyệt đối sẽ không gả cho ngươi."
Hắn hừ lạnh: "Kỳ Ngọc chỉ là một tên yêm nhân, là một con chó của Triệu gia ta mà thôi."
Ta ngẩng cao đầu, khí thế không hề thua kém một phân: "Ngươi thật đáng thương, ngươi ngay cả một sợi tóc của ngài ấy cũng không bằng!"
Hắn tức giận đến mức toàn thân run rẩy, dùng chân giẫm nát bét tổ kiến.
Đôi mắt âm hiểm kia ghim chặt lấy ta: "Trần Bảo Nhi, ta sẽ bắt ngươi phải quỳ xuống cầu xin ta."
Chương 8
Ngay ngày hôm sau, hắn đã phải quỳ rạp trước mặt ta.
Hắn phủ phục trên mặt đất hệt như một con chó, cả người run lẩy bẩy:
"Ta chỉ là lỡ lời xằng bậy, trong lòng đối với Thiên Tuế ngài vô cùng kính trọng, cầu xin ngài đừng phế bỏ ta."
Ta chưa từng biết rằng, hóa ra vị Thái tử tôn quý đứng thứ hai trên thế gian này, lại có lúc phải phủ phục trên mặt đất như vậy, vẫy đuôi nịnh nọt người khác.
Cữu cữu nhàn nhã nhấp một ngụm trà, vẫy vẫy tay gọi ta.
Ta chậm rãi bước đến bên cạnh ngài ấy.
Ngài ấy bế bổng ta đặt lên đùi, mỉm cười hỏi: "Bảo Nhi, tên Thái tử này không tốt, chúng ta đổi một người khác thì sao?"
Ta cảm thấy Thái tử có chút đáng thương. Nhưng kẻ hại hắn ra nông nỗi này chính là bản thân hắn.
Ta ngẫm nghĩ một lát, kéo kéo tay áo cữu cữu: "Cữu cữu, chó con nhe răng cắn càn, đánh cho một trận là được rồi."
Kỳ Ngọc bật cười: "Nếu nó cắn người thì sao?"
"Chó cắn người thì đem đi hầm đi, ăn ngon lắm đó."
Thái tử đang quỳ bên dưới sợ hãi run như cầy sấy.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!