Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Bột Nghệ Gạo Lứt

tiktok

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Ba ngày sau, kẻ hạ độc đã bị tra ra.

Là một tiểu thái giám làm công việc quét tước, bị người ta dùng bạc mua chuộc.

Lúc nhận tội, hắn run rẩy như chiếc lá trong gió, khai rằng kẻ sai sử hắn là người của Đông Cung.

Hoàng đế nổi trận lôi đình, gọi Thái tử đến ngự tiền, mắng mỏ một trận xối xả ngay trước mặt bá quan văn võ.

Thái tử quỳ trên mặt đất, dập đầu kêu bình bịch, nói không phải hắn, hắn bị oan.

Hoàng đế nhìn đứa con trai duy nhất của mình, rốt cuộc vẫn mềm lòng, không phế truất hắn, chỉ phạt cấm túc thêm nửa năm.

Nhưng cả triều văn võ đều nhìn rõ, con đường của Thái tử, đã đi đến ngõ cụt rồi.

Tối hôm đó, Kỳ Ngọc gọi ta vào cung.

Lúc ta bước vào cửa, ngài ấy đang ngồi dưới ánh đèn, trước mặt bày một bàn cờ.

Ngài ấy cầm quân trắng, đối diện không có một bóng người, giống như đang tự đánh cờ với chính mình.

Ta ghé sát vào xem, trên bàn cờ hắc bạch đan xen, giao tranh đến mức khó phân thắng bại.

"Cữu cữu, ngài đang làm gì vậy?"

"Đánh cờ."

"Đánh với ai?"

"Với chính mình."

Ta ngồi xổm bên bàn nhìn một lúc, xem không hiểu, liền vươn tay lấy bánh ngọt trên bàn.

Ngài ấy đưa tay đẩy đĩa bánh về phía ta, đột nhiên nói một câu.

"Bảo Nhi, long thể của Hoàng đế không được tốt nữa rồi."

Ta nhai bánh ngọt, ậm ừ đáp một tiếng "Vâng".

"Ông ta mà ngã xuống, ván cờ này cũng phải tàn cuộc thôi."

Ta ngẩng đầu nhìn ngài ấy, bóng đèn lay động trên gương mặt ngài, đôi mắt ngài ấy rất sáng, sáng như ánh sáng lạnh lẽo trên lưỡi đao.

"Đến lúc đó, cữu cữu có thể sẽ phải giết rất nhiều người."

Động tác nhai bánh của ta chậm lại.

Ngài ấy nghiêng đầu nhìn ta, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng như thế, "Có sợ không?"

Ta suy nghĩ một chút, nuốt miếng bánh trong miệng xuống.

"Sợ. Nhưng cữu cữu không giết bọn họ, bọn họ sẽ giết cữu cữu. Con không muốn cữu cữu chết, đành phải ủy khuất bọn họ chết một chút vậy."

Ngài ấy bật cười, cười mãi cười mãi, khóe mắt có chút ửng đỏ.

Ngài ấy vươn tay bế ta lên đùi, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, giọng nói trầm thấp, giống như truyền đến từ một nơi rất sâu.

"Bảo Nhi, con đúng là tiểu Bồ Tát của cữu cữu."

Chương 10

Lại qua thêm hai tháng, Hoàng đế rốt cuộc cũng đổ bệnh.

Lần bệnh này, chính là tư thế một đi không trở lại.

Trong triều sóng ngầm cuộn trào, Thái tử tuy bị cấm túc, nhưng vẫn có thuộc hạ cũ chạy vạy khắp nơi.

Trước cổng viện của Kỳ Ngọc, ngày đêm đều có giáp sĩ canh gác.

Mỗi lần ta tiến cung, đều phải trải qua ba vòng tra hỏi.

Nhưng Kỳ Ngọc vẫn mang dáng vẻ như cũ, mặc y phục trắng muốt, ngồi dưới hành lang lau ngón tay.

Ta đến, ngài ấy liền bỏ khăn tay xuống, sai nhà bếp dọn thức ăn lên.

Thức ăn ngày càng cay, ngài ấy nói là làm theo công thức của Thục Trung.

Ta vừa bị cay đến mức hít hà, vừa hỏi ngài ấy, "Cữu cữu, ngài sẽ thắng chứ?"

Ngài ấy đẩy một đĩa gà xé phay trộn lạnh đến trước mặt ta, ngẫm nghĩ một lát.

"Sẽ thắng."

"Ngài chắc chắn như vậy sao?"

"Bởi vì cữu cữu còn phải mời con ăn rất nhiều bữa cơm nữa."

Ngài ấy nói xong, liền gọi người dọn thức ăn lên.

Vẫn là một bàn đầy hương vị quê nhà.

Nhưng bữa cơm đó mới ăn được một nửa, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng bước

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

chân dồn dập.

Một tiểu thái giám lảo đảo chạy vào, nhào xuống đất, giọng nói mang theo tiếng nức nở.

"Thiên Tuế gia, Hoàng thượng... Hoàng thượng băng hà rồi."

Đôi đũa trong tay Kỳ Ngọc khựng lại, sau đó nhẹ nhàng đặt lên bát.

Ngài ấy đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, xoay người nhìn ta.

"Bảo Nhi, con ở đây đợi ta."

"Ngài muốn đi đâu?"

"Đi tàn cuộc cờ."

Ngài ấy bước đến cửa, lại quay đầu lại, nhìn ta một cái.

Ánh nến chiếu rọi sườn mặt ngài, mày mắt như tranh vẽ, nhưng sâu trong đáy mắt lại cuộn trào những thứ mà ta xem không hiểu.

"Nếu như cữu cữu không về được," Ngài ấy nói, "Con hãy cùng phụ thân con trở về Thục Trung đi."

"Cữu cữu đã an bài ổn thỏa cả rồi."

Nói xong, ngài ấy xoay người rời đi.

Tà áo dài màu trắng ánh trăng biến mất trong màn đêm, giống như một giọt nước tan vào trong mực.

Ta ngồi trước bàn, trước mặt vẫn còn lại nửa đĩa gà xé phay trộn lạnh.

Ta gắp một miếng, cay đến mức nước mắt tuôn rơi.

Ta ăn sạch đĩa gà xé phay đó.

Sau đó ngồi xổm trên bậu cửa, đợi ngài ấy trở về.

Chương 11

Đêm hôm đó, trong cung gõ bốn hồi chuông.

Ta ngồi xổm trên bậu cửa đếm sao.

Sao ở kinh thành không sáng bằng Thục Trung, giống như bị phủ một lớp màn xám xịt.

Gió đêm khuya lạnh buốt, từ khe cửa luồn vào tận kẽ xương.

Ta rụt cổ vào trong cổ áo, có một tiểu thái giám chạy tới khoác cho ta một chiếc áo choàng, nói là Thiên Tuế gia trước khi đi đã dặn dò, sợ ta bị lạnh.

Mãi cho đến khi hồi chuông thứ tư vang lên, phía xa đột nhiên truyền đến tiếng áo giáp va chạm, còn có tiếng bước chân dồn dập, từ xa đến gần, rồi lại từ gần ra xa.

Ta không ngẩng đầu lên nhìn, tự mình quấn chặt lấy chiếc áo choàng.

Trước bậu cửa là một phiến gạch xanh, trong khe gạch mọc lên một ngọn cỏ mỏng manh, bị gió thổi lay lắt.

Sau đó, ta nghe thấy tiếng bước chân.

Không nhanh không chậm, giẫm lên phiến đá xanh, từng bước, từng bước một.

Ta ngẩng đầu lên.

Kỳ Ngọc đang đứng ở cổng viện.

Ngài ấy mặc bộ mãng bào màu đen, trên vạt áo dính thứ gì đó, tối sầm lại, giống như vết mực đã khô.

Trên mặt ngài ấy không có biểu cảm gì, chỉ đi về phía ta, bước đến trước mặt ta, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt ta.

Giống hệt như năm ta năm tuổi, lúc cản ngài ấy lại trước cổng cung.

"Sao vẫn còn ở đây?"

"Ngài nói bảo con đợi ngài."

Ngài ấy nhìn ta một lúc, vươn tay lau khóe mắt ta.

Ta mới phát hiện ra mình đã khóc, không biết đã khóc từ lúc nào, nước mắt lạnh lẽo dán chặt trên mặt.

"Khóc cái gì?"

"Trên người ngài có máu."

Ngài ấy cúi đầu nhìn vạt áo của mình, "Sợ rồi sao?"

Ta lắc đầu. Vươn tay nắm chặt lấy ống tay áo của ngài ấy, nắm rất chặt.

"Cữu cữu, ngài thắng rồi có phải không?"

"Ừ."

"Vậy chúng ta không cần phải đi nữa rồi?"

Ngài ấy không đáp lời, chỉ gỡ tay ta khỏi ống tay áo, bao bọc vào trong lòng bàn tay.

"Không đi nữa."

Ta thở hắt ra một hơi dài, tựa đầu lên vai ngài ấy.

Áo choàng trượt xuống, ngài ấy vươn tay đỡ lấy, khoác lại cho ta đàng hoàng.

"Bảo Nhi," Ngài ấy nói bên tai ta, giọng rất nhẹ, "Từ hôm nay trở đi, thiên hạ này, do cữu cữu định đoạt."

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL