Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Son Dưỡng

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Sau này ta mới biết đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì.

Hoàng đế băng hà, Thái tử được thả ra khỏi lệnh cấm túc, mặc áo tang chuẩn bị đăng cơ.

Nhưng đại điển đăng cơ còn chưa bắt đầu, Kỳ Ngọc đã dẫn người bao vây Đông Cung.

Ngài ấy bày ra trước mặt Thái tử hai thứ: Một ly rượu độc, một đạo thánh chỉ.

Thánh chỉ là do Tiên đế đích thân viết trước lúc lâm chung, phế Thái tử, lập người của bàng chi tông thất là Triệu Quân làm Hoàng đế.

Những kẻ đi theo Thái tử có kẻ lập tức phản bội, có kẻ liều chết chống cự, nhưng người của Kỳ Ngọc đã bày sẵn thiên la địa võng, không một ai chạy thoát.

Thái tử quỳ trước ly rượu kia, run rẩy như chiếc lá khô trong gió.

Hắn hỏi Kỳ Ngọc, tại sao.

Kỳ Ngọc nói, ngươi đã động vào người của ta.

Thái tử hỏi ta động vào ai?

Kỳ Ngọc không nói thêm lời nào nữa.

Ngài ấy chỉ đứng đó, giống như một thanh đao đã rút khỏi vỏ.

Thái tử bỗng nhiên hiểu ra, cười thảm một tiếng, bưng ly rượu lên uống cạn một hơi.

Máu trên người Kỳ Ngọc, chính là bị bắn lên vào lúc đó.

Lúc ta nghe xong những chuyện này, đang ngồi trong thư phòng của Kỳ Ngọc ăn bánh đường.

Ngài ấy ngồi sau án thư phê duyệt tấu chương, ánh nắng ngoài cửa sổ rực rỡ, mọi thứ bình yên đến mức giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Cữu cữu," Ta ngậm bánh đường, ậm ừ hỏi, "Tân Hoàng đế tên là Triệu Quân kia, đối xử với ngài có tốt không?"

"Hắn không dám không tốt."

"Tại sao?"

Kỳ Ngọc đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn ta.

Ánh nắng từ ngoài cửa sổ hắt vào, rọi lên gương mặt ngài ấy, chiếu rọi rõ mồn một tận sâu trong đáy mắt.

Trong đó có một thứ gì đó rất trầm ổn, vững vàng, vững chãi như một ngọn núi.

"Bởi vì trong tay cữu cữu có binh quyền."

Ngài ấy vươn tay tới, lau đi vụn đường trên khóe miệng ta.

"Bảo Nhi, cữu cữu không phải người tốt. Nhưng cữu cữu hứa với con, chỉ cần con còn tồn tại một ngày, trên đời này sẽ không ai có thể ức hiếp con."

Ta gật đầu, gỡ những ngón tay của ngài ấy ra, nhét nửa cái bánh đường còn lại vào lòng bàn tay ngài.

"Ngài cũng ăn đi."

Ngài ấy nhìn nửa cái bánh đường bị bóp đến méo mó trong lòng bàn tay, bỗng nhiên bật cười.

Chương 13

Sau khi Tân đế đăng cơ, việc đầu tiên chính là gia phong cho Kỳ Ngọc.

Cửu Thiên Tuế biến thành Nhiếp Chính Vương, kiêm thống lĩnh tam quân, quyền khuynh triều dã.

Văn võ trong triều hễ nhìn thấy kiệu của ngài ấy, đều phải lùi sang bên đường, buông thõng tay đứng nghiêm.

Phụ thân ta từ ngày đó trở đi, không dám nhắc lại chuyện về Thục Trung nữa.

Ông ôm lấy a tỷ và ta, thắp ba nén nhang trong từ đường, cảm tạ tổ tông phù hộ.

Sau đó quay đầu liền mở rộng cửa tiệm từ thành nam sang tận thành bắc, bạc chảy vào như nước, chất đống đến mức nhà kho cũng không chứa nổi.

Có một lần ta đến cửa tiệm tìm ông, thấy ông đang ngồi sau quầy gảy bàn tính, miệng ngâm nga điệu hát dân gian.

Ta nhoài người qua hỏi ông sao lại vui vẻ như vậy, ông lấy cán bút chọc chọc vào trán ta.

"Nha đầu ngốc, phụ thân con bây giờ chính là túi tiền của Nhiếp Chính Vương đấy. Khắp kinh thành này ai thấy ta mà không gọi một tiếng Trần viên ngoại? Những kẻ năm xưa mắng ta là đồ nhà quê, nay gặp ta hận không thể gập lưng sát đất."

Ông cười hắc hắc, "Bạc quả nhiên có thể thông thần mà."

Ta nghiêng đầu ngẫm nghĩ, "Phụ thân, là bạc thông thần, hay là cữu cữu thông thần?"

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

>

Phụ thân ta sửng sốt một chút, sau đó cười ha hả, cười đến mức chảy cả nước mắt.

"Đều thông, đều thông. Bạc của phụ thân con và đao của cữu cữu con, đó là hai thứ hữu dụng nhất trong thiên hạ này."

Ta nghe không hiểu những lời vòng vo này của ông, nhưng thấy ông cười vui vẻ, ta cũng cười theo.

Cười xong, ông bỗng im bặt, nghiêm túc nhìn ta.

"Bảo Nhi, phụ thân hỏi con một chuyện."

"Người nói đi."

"Cữu cữu đó của con... ngài ấy đối xử với con, là cái tốt dành cho cháu gái, hay là..."

Ông nói được một nửa lại nuốt trở vào, xua xua tay, "Thôi bỏ đi bỏ đi, mặc kệ là cái tốt kiểu gì, tóm lại đều là tốt cả."

Ta nói ngài ấy là người tốt chỉ đứng sau phụ thân, ngài ấy nấu cơm cho ta, lau miệng cho ta, còn gọi ta là tiểu Bồ Tát.

Phụ thân ta nghe xong trầm mặc rất lâu, cuối cùng xoa xoa đầu ta, nói một câu "Vậy thì tốt".Chương 14

Lại qua hơn nửa năm, ngày tháng như nước chảy bình ổn trôi qua.

Ta cách dăm ba bữa lại vào cung tìm Kỳ Ngọc, có lúc chực cơm, có lúc ngồi xổm dưới chân ngài ấy xem phê duyệt tấu chương.

Lúc ngài ấy bận rộn không để ý đến ta, ta liền tự mình chơi đùa, chơi mệt thì gục lên đầu gối ngài ấy ngủ một giấc.

Một ngày nọ ta tỉnh ngủ, phát hiện ngài ấy đang cúi đầu nhìn ta.

Ánh mắt đó không giống bình thường cho lắm, bên trong dường như có thứ gì đó đang chuyển động, tựa như mạch nước ngầm cuộn trào dưới đáy sâu.

"Sao vậy cữu cữu?" Ta dụi mắt hỏi.

Ngài ấy thu hồi ánh mắt, gập cuốn tấu chương trong tay lại, đặt sang một bên.

"Bảo Nhi, năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?"

"Tuổi mụ là mười hai rồi."

"Ừm." Ngài ấy đáp một tiếng, khựng lại một chút, "Qua hai năm nữa, là đến tuổi cập kê rồi."

Ta không hiểu vì sao ngài ấy đột nhiên nhắc đến chuyện này, bèn nghiêng đầu nhìn ngài ấy.

Ngài ấy không nói tiếp nữa, chỉ đẩy đĩa bánh đường trên bàn đến trước mặt ta.

"Ăn đi."

Ta cầm miếng bánh đường lên cắn một miếng, chợt nhớ ra một chuyện.

"Cữu cữu, ngài còn nhớ lần đầu tiên ta gặp ngài không?"

"Nhớ."

"Ta hỏi ngài có ngồi xổm đi tiểu không."

Ngài ấy ho nhẹ một tiếng, vành tai nổi lên một tầng ửng đỏ mỏng manh.

"Ngài quên rồi sao?" Ta chằm chằm nhìn ngài ấy.

"Ta không quên." Ngài ấy dùng khớp ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn, "Chỉ là không muốn nhắc tới."

Ta cười hắc hắc, sáp lại gần bám lấy cánh tay ngài ấy: "Vậy sau đó rốt cuộc ngài có nghiên cứu không, tóm lại là ngồi xổm hay là ngồi bệt?"

Ngài ấy cúi đầu nhìn ta, tầng ửng đỏ kia từ vành tai lan tràn xuống tận gốc cổ.

Ngài ấy vươn tay ấn đầu ta trở lại bên cạnh chiếc đĩa, giọng nói căng chặt.

"Trần Bảo Nhi. Ăn bánh của con đi."

Ta bị ngài ấy ấn đầu, miệng dán lên miếng bánh đường, cười đến mức vụn đường phun đầy ra bàn.



Ngài ấy lấy khăn tay lau bàn, vừa lau vừa thở dài.

Nhưng ta nhìn thấy khóe miệng ngài ấy đang cong lên, cong lên rất rõ ràng.

Ngày hôm đó lúc ta rời đi, ngài ấy đứng ở cửa rất lâu.

Ta quay đầu lại vẫy tay với ngài ấy, ngài ấy đưa tay lên, cũng vẫy một cái.

Ánh mặt trời rọi xuống người ngài ấy, cái bóng của ngài ấy bị kéo ra vừa nhỏ vừa dài, kéo dài mãi đến tận gót chân ta.

Ta giẫm lên cái bóng của ngài ấy, nhảy chân sáo ra khỏi cổng cung.

Sau lưng truyền đến một tiếng thở dài cực kỳ khẽ, bị gió thổi tan đi mất, ta nghe không rõ.

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL