Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Mặt nạ ngủ dưỡng ẩm và phục hồi da chuyên sâu belif Multi Vitamin Mask 75ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Ta sợ hãi tột cùng.
Đi, nhất định phải đi ngay lập tức.
Có lẽ ngày mai phải nhanh chóng rời khỏi Giang Châu.
Mối làm ăn này không thể tiếp tục được nữa, ta bảo Tiểu Diêu khẩn trương thu dọn đồ đạc.
Ta đi tìm Trang ma ma để trả lại bạc, bà ấy lại bắt đầu thoái thác: "Mấy vị phu nhân của chúng ta đã nhìn trúng tay nghề của ngươi, các ngươi đi rồi ta biết ăn nói thế nào. Mắt thấy lễ Vạn Đăng sắp đến, mấy vị phu nhân đều muốn lọt vào mắt xanh của đại nhân nhà chúng ta."
Ta khom người cúi đầu thuận mắt đáp: "Cảnh tượng hôm nay quả thực đã làm chúng ta hoảng sợ, người ở chốn nhỏ bé như chúng ta thật sự không đắc tội nổi những quý nhân này."
Trang ma ma nhỏ nhẹ khuyên nhủ nửa ngày, cuối cùng cũng dốc hết ruột gan mà nói:
"Tiểu thư nhà chúng ta rất hiểu chuyện và hiểu lý lẽ, Thái... mẫu thân của con bé đã dạy dỗ con bé rất tốt."
"Chỉ là mẫu thân của con bé đã ra đi, nhất thời vẫn chưa thể bình tâm lại được."
"Chủ tử nhà chúng ta cũng không bao giờ lui tới hậu viện, ngay cả phía sau có ai ở ngài ấy cũng không biết, Khương nương tử không cần lo lắng chuyện mạo phạm."
"Ngươi có nhìn thấy những vị phu nhân ở hậu viện kia không? Đều là do các quyền quý đưa tới để lấy lòng chủ tử nhà chúng ta. Nếu chủ tử nhà chúng ta dễ dàng bị những thứ này chi phối, thì đã không thể đi đến ngày hôm nay."
Bàn tay giấu trong tay áo của ta siết chặt lại, vết thương cũ trên vai dường như bị gió lùa vào, xé toạc tất cả những quá khứ kia ra.
"Vậy ta sẽ không ra khỏi phòng, làm xong y phục rồi sẽ đi ngay."
Trang ma ma thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay ta cảm tạ một hồi lâu.
Trở về chỗ ở, Tiểu Diêu mang vẻ mặt bất đắc dĩ, nàng ấy đeo tay nải bám chặt lấy khung cửa.
Trên chân còn treo lủng lẳng một "quả cân nhỏ", Thanh Nguyệt dùng cả tay lẫn chân ôm chặt lấy chân Tiểu Diêu: "Ta cho ngươi rất nhiều bạc, ngươi đừng đi có được không."
Ta chỉnh đốn lại cảm xúc rồi bước vào, Thanh Nguyệt thấy ta liền lập tức buông tay, chạy chậm đến trước mặt ta:
"Ngươi đừng tức giận, ta không có làm loạn, là tỷ tỷ không chịu nghe ta nói chuyện, ta mới ôm lấy tỷ ấy."
Con bé bẻ bẻ ngón tay, cúi gục đầu xuống: "Có phải ngươi không thích ta nữa rồi không, ta không có nói cho người khác biết ta ở đây, ta lén lút tới đó."
Ta nhẹ giọng nói: "Ta may xong y phục sẽ đi."
Thanh Nguyệt cố nhịn nước mắt: "Vẫn là phải đi sao..."
Chương 8
Kể từ khi nói sẽ ở lại may y phục, Thanh Nguyệt thường xuyên chạy đến chỗ ta, hễ ở lại là ở cả một ngày trời.
Thanh Thời không đến nữa, xem ra là khô
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Đêm đã khuya, cầm kim lâu khiến tay đều cứng đờ, ánh nến mờ ảo khẽ nhảy múa.
Thanh Nguyệt nằm sấp trên nhuyễn tháp ngủ thiếp đi, người tới đón con bé hôm nay vẫn chưa đến. Ta buông lỏng sợi dây cung căng thẳng trong lòng, tĩnh lặng ngắm nhìn con bé.
Đã cao lên không ít, khuôn mặt vẫn tròn trịa như xưa, nhưng dưới khóe mắt sao lại có thêm một vết sẹo mờ...
Ta đứng thẳng người khêu sáng ngọn nến, phát hiện vết sẹo này khá dài, lúc đó chắc chắn là rất đau.
Sau khi ta rời đi, Kỳ Kim Việt nhìn thấy hai huynh muội chắc chắn sẽ nổi giận, cũng sẽ không chăm sóc tử tế.
Biết vậy đã không để bọn chúng mang họ của ta. Ta bất đắc dĩ thở dài một tiếng, chợt nghe thấy ngoài cửa có động tĩnh, chắc hẳn là người tới đón con bé đã đến.
Ta nhẹ nhàng bế Thanh Nguyệt lên, đi đến cửa nhịn không được mà cất tiếng oán trách:
"Trời đêm sương lạnh, sao không đến đón tiểu thư nhà các người sớm một chút, trên đường lại phải hứng gió, lỡ nhiễm phong hàn thì phải làm sao..."
Tất cả những lời oán trách khi nhìn rõ người đứng ngoài cửa, đều nghẹn lại trong cổ họng.
Toàn thân ta cứng đờ, muốn lùi lại phía sau, nhưng hai chân lại chẳng còn chút sức lực nào, một bước cũng không thể nhúc nhích.
Chiếc lồng đèn dưới mái hiên bị gió thổi đung đưa dữ dội, Kỳ Kim Việt vận một thân bạch y, trông hệt như Hắc Bạch Vô Thường dưới địa phủ.
Mũi tên năm xưa xuyên qua năm tháng, một lần nữa bắn trúng ta, dường như xé toạc thể xác vẫn chưa đủ, còn muốn đánh nát cả hồn phách của ta.
Ánh mắt Kỳ Kim Việt từ đầu đến cuối đều dị thường bình tĩnh, ta bắt đầu tự an ủi bản thân.
Hậu viện này có nhiều người dung mạo tương tự như vậy, chàng chắc chắn không nhận ra ta.
Ta ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại, Chung Lệnh Âm đã sớm chết dưới cổng thành rồi, ta là Khương Anh.
Chương 9
Ánh mắt Kỳ Kim Việt từ đầu đến cuối đều rất đỗi bình tĩnh, chàng không hề nhận ra ta:
"Con bé giở tính tình, không cho hạ nhân tới đón, nói muốn ngủ lại hậu viện, ta không yên tâm nên đành đến xem sao."
Lời nói vô cùng bình thường, thậm chí chàng còn chẳng thèm nhìn ta lấy một cái.
Chỉ là lúc đón lấy Thanh Nguyệt, tay hai người vô tình chạm vào nhau.
Sau khi giao Thanh Nguyệt cho chàng, ta nhanh chóng rụt tay về, có lẽ do động tác quá mạnh, Thanh Nguyệt đã tỉnh giấc.
Con bé dường như vẫn còn đang ngái ngủ, đột ngột vòng tay ôm chặt lấy cổ ta: "Mẫu thân đừng đi, đừng bỏ rơi Nguyệt nhi!"
"..."
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!