Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Chuột công thái học không dây
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi thản nhiên đáp lại: "Cũng không hẳn là thích. Sách cũ mua ở tiệm đồ cũ, có năm tệ một cuốn thôi."
Anh ta cầm cuốn sách, thong thả ngồi xuống ghế đối diện, nhấp một ngụm trà rồi nhìn tôi với vẻ đầy nhàn nhã:
"Quan Nguyệt, nếu em đã thích đọc tiểu thuyết trinh thám suy luận như thế, vậy em thử nói xem... Trong một vụ án thảm sát, người sống sót sau cùng thường sẽ là ai?"
"Tôi không biết, cảnh sát Ngô. Tôi chỉ là một học sinh mới tốt nghiệp cấp ba, làm gì biết mấy cái suy luận cao siêu đó."
Tôi cúi mắt, bưng cốc nước lên uống một ngụm lớn để che giấu biểu cảm.
"Nhưng tôi thì nghĩ có hai khả năng thôi." - Ngô Ung chậm rãi nói, từng từ từng chữ như gõ vào tâm trí tôi - "Một là nạn nhân cực kỳ may mắn sống sót. Hai là... kẻ thủ đoạn nhất, đứng sau thao túng toàn bộ vụ án."
Nửa câu sau, anh ta nói rất chậm, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào tôi như muốn khoan thủng lớp mặt nạ trên gương mặt tôi để moi ra điều gì đó.
"Tôi không hiểu ý anh là gì." - Tôi lạnh lùng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Ngô Ung không vội trả lời, anh ta lấy từ trong cặp công vụ ra một xấp giấy in, gõ nhẹ xuống mặt bàn:
"Quan Nguyệt - Thủ khoa, giải thích chút đi. Qua điều tra thực địa và lấy lời khai từ những người xung quanh, chúng tôi phát hiện những gì em nói không khớp với thực tế."
Anh ta lật từng trang hồ sơ, giọng đều đều nhưng sắc lạnh:
"Quan hệ của em với gia đình không hề tốt đẹp và ấm áp như em kể. Hàng xóm nói bà nội em xem em như sao chổi, là điềm gở, ngày nào cũng đánh chửi, ngược đãi em đủ kiểu. Mẹ em vì không chịu nổi bạo lực gia đình mà đã 4 4, còn bố em thì là một con nghiện cờ bạc, nợ nần chồng chất như núi."
Ngô Ung dừng lại một chút, đẩy xấp tài liệu về phía tôi:
"Thế nhưng trong lời khai của em, em lại nhắc về họ với thái độ đầy trìu mến, kính trọng, không hề có chút oán hận nào. Điều đó hoàn toàn không hợp logic tâm lý tội phạm."
Tôi bật dậy khỏi ghế đầy kích động, giọng run lên vì giận dữ:
"Anh có biết mình đang...""Anh có biết mình đang nói gì không, cảnh sát Ngô? Một nữ sinh trói gà không chặt như tôi, làm sao có thể một mình giếc chếc ba mạng người? Trong đó lại còn có cả những người ruột thịt của tôi nữa."
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, giọng đanh lại:
"Chẳng lẽ chỉ vì mối quan hệ gia đình không hòa thuận mà tôi nảy sinh động cơ giếc người tàn độc đến thế sao? Đây là tư duy phá án của các anh à?"
Ngô Ung xua tay, cắt ngang sự kích động của tôi, thái độ vẫn vô cùng điềm tĩnh:
"Đừng vội. Vẫn còn nữa."
Nói rồi, anh ta rút từ trong cặp ra một tờ báo cũ, đặt nó lên mặt bàn rồi đẩy về phía tôi. Tiêu đề bài báo đập vào mắt tôi đầy ám ảnh. Ngô Ung chỉ tay vào đó, hỏi:
"Cô nữ sinh bị sảy thai trên xe buýt được nhắc đến trong bài báo này... là em, đúng không? Tại sao em phải giấu giếm chuyện sảy thai?"
Tôi cau mày, giọng có phần gay gắt:
"Chuyện đó chẳng liên quan gì đến vụ án cả, đó là quyền riêng tư của tôi."
Ngô Ung không buông tha, ánh mắt sắc bén xoáy sâu vào tôi:
"Thưa cảnh sát Ngô - đó là cách em gọi tôi, vậy tôi cũng hỏi lại em: Nếu chuyện sảy thai chính là ngòi nổ kích động Cố Trạch ra tay sát hại cả nhà em thì sao?"
Tôi bật cười vì giận, cảm thấy suy luận này thật nực cười:
"Cảnh sát Ngô, anh đang kể chuyện cổ tích đấy à?"
Ngô Ung vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, anh ta giơ sấp tài liệu y tế trong tay lên, giọng đều đều như đang tuyên án:
"Tôi có báo cáo khám sức khỏe của Cố Trạch đây. Hắn bị u vùng hạ đồi - tuyến yên, dẫn đến rối loạn chức năng sinh lý nghiêm trọng. Tôi mạnh dạn đoán rằng, giữa hai người chắc vẫn chưa từng phát sinh quan hệ thực sự, phải không?"
Bị một người đàn ông xa lạ, lại là cảnh sát, hỏi thẳng thừng về chuyện tế nhị và riêng tư như vậy, mặt tôi lập tức đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận. Tôi quay mặt đi:
"Cảnh sát Ngô, tôi thấy chuyện này hoàn toàn không liên quan đến vụ thảm sát ấy. Tôi xin phép từ chối trả lời."
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại:
"Tôi đã nói rồi, Cố Trạch giếc cả nhà tôi là vì tôi cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của hắn, khiến hắn phát điên. Anh đã điều tra kỹ như vậy thì phải biết Cố Trạch là 'đại ca' trong trường, hắn đã bắt nạt tôi suốt ba năm trời. Tính chiếm hữu của hắn cực kỳ nặng, đến mức biến thái."
Ngô Ung nhướng mày, nụ cười trên môi mang theo vài phần châm biếm:
"Em nghĩ tôi sẽ tin một người thông minh tuyệt đỉnh như em lại cam chịu để bị một kẻ
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Tôi tức đến mức toàn thân run rẩy, đứng phắt dậy:
"Vậy anh nói thử xem, tôi có mục đích gì? Cảnh sát Ngô, tôi không chấp nhận việc anh suy diễn lung tung và bịa đặt. Nếu anh không có bằng chứng, xin mời lập tức rời khỏi nhà tôi."
"Rầm!"
Ngô Ung đập mạnh tay xuống bàn, âm thanh chát chúa vang lên khiến không khí trong phòng chùng xuống.
"Quan Nguyệt! Đừng tưởng em là thủ khoa thì muốn làm gì thì làm. Hợp tác với cảnh sát là nghĩa vụ của công dân. Tôi nắm được nhiều thứ hơn em tưởng đấy."
Anh ta chồm người về phía trước, thu hẹp khoảng cách với tôi, giọng gằn xuống đầy đe dọa:
"Giờ chúng ta nói thẳng luôn nhé: Vụ thảm sát này, là em tự mình khai ra, hay để tôi giúp em 'nhớ lại'?"
Trong mắt những cảnh sát lão luyện như bọn họ, tâm lý của phụ nữ và trẻ vị thành niên luôn là mắt xích yếu nhất, dễ bị công phá nhất. Chỉ cần dọa nạt một chút, đối phương sẽ lộ sơ hở, thậm chí hoảng loạn mà thú tội. Sau đó, cảnh sát chỉ việc lần theo lời khai, tìm chứng cứ khớp nối, hoàn thiện hồ sơ vụ án.
Đó là con đường tắt đỡ tốn sức nhất, cũng là cách "ăn sổi" nhất để phá án. Nhưng Ngô Ung đã lầm. Hắn không biết rằng, tôi không hề sợ những chiêu trò tâm lý này.
Tôi bình tĩnh đứng thẳng dậy, xòe hai tay ra trước mặt với vẻ bất cần:
"So giọng to, tôi không bằng anh. So tính khí hay chức vụ, tôi càng không bằng. Nhưng nếu cảnh sát Ngô khăng khăng khẳng định tôi là hung thủ, vậy phiền anh giúp tôi 'nhớ lại' đi. Nhân tiện để tôi xem thử trí tưởng tượng của anh phong phú đến mức nào."
Ngô Ung khựng lại trong giây lát. Rõ ràng anh ta không ngờ tôi lại dùng chiêu "mượn lực đánh lực", ném ngược hòn than nóng bỏng về phía anh ta.
Giờ đây, anh ta đã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan: hoặc phải tung ra con át chủ bài, hoặc là cúp đuôi bỏ đi. Nếu bỏ đi, đồng nghĩa với việc thừa nhận bản thân tay trắng, chỉ đang cố hư trương thanh thế hòng "tay không bắt giặc", chấp nhận thất bại ê chề.
Nhưng nếu anh ta quyết định dựa trên những manh mối mong manh để suy luận, anh ta đang đánh cược một ván lớn. Nếu trúng, chỉ cần một đòn thôi, anh ta sẽ thắng áp đảo. Nhưng nếu đoán sai... chẳng khác nào tự lật ngửa lá bài tẩy yếu ớt nhất của mình ra trước mặt tôi, phơi bày sự bất lực hoàn toàn, để rồi từ nay về sau khó mà gượng dậy nổi trước mặt nghi phạm.
Ngô Ung gọi một nữ cảnh sát vào phòng để giám sát tôi, còn bản thân anh ta thì bước ra ngoài hành lang, châm một điếu thuốc để trấn tĩnh. Khi quay lại, mang theo mùi khói thuốc nồng nặc, ánh mắt anh ta cho thấy anh ta đã quyết định đánh cược một phen. Anh ta bắt đầu quá trình "giúp tôi nhớ lại" sự thật mà anh ta tin tưởng.
Ngô Ung bắt đầu liệt kê từng luận điểm cáo buộc, giọng điệu đanh thép và lạnh lùng:
"Thứ nhất, gia cảnh của em thực tế vô cùng tồi tệ. Bố em là một con nghiện cờ bạc hạng nặng, thường xuyên bạo hành mẹ em dã man. Bà nội em thì mù quáng bao che cho con trai, không những không ngăn cản mà còn liên tục dùng lời lẽ cay độc để thao túng tâm lý mẹ em. Mẹ em, vì chịu đựng sự đày đọa đến mức tuyệt vọng, không còn thấy chút ánh sáng tương lai nào, nên cuối cùng đã chọn cách treo cổ 4 4."
Anh ta ngừng lại một chút để quan sát biểu cảm của tôi, rồi tiếp tục:
"Năm đó em mới sáu tuổi, cái tuổi lẽ ra cần vòng tay mẹ nhất. Mất mẹ rồi, theo lý thường, bố và bà nội phải càng yêu thương, bù đắp cho em hơn. Nhưng không. Bố em vẫn chìm đắm trong chiếu bạc đen đỏ, còn bà nội em, với tư tưởng trọng nam khinh nữ thâm căn cố đế, cứ mở miệng ra là mắng nhiếc em là đồ sao chổi, là nghiệp chướng..."họ cứ thế chửi rủa, mặc kệ em tự sinh tự diệt. Chính vì sự tàn nhẫn ấy mà khi còn bé, đã không ít lần em thoi thóp bên bờ vực chếc đói. Nếu không nhờ những người hàng xóm thấy thương tình, lén lút bố thí cho em chút đồ ăn thừa, có lẽ em đã chẳng thể sống sót nổi.
Bước chân vào cấp hai, con đường học vấn của em cũng đầy chông gai khi bị buộc thôi học đến hai lần, thậm chí tàn khốc hơn, em còn suýt bị chính người cha ruột đem đi bán. May mắn thay, người giáo viên chủ nhiệm tận tâm năm ấy đã xuôi ngược khắp nơi, hết lời thuyết phục bố và bà nội, lại còn xin nhà trường miễn giảm toàn bộ học phí, nhờ đó em mới có cơ hội quay lại trường tiếp tục việc học.
Kể từ sau khi lên cấp hai, em luôn tìm đủ mọi cách để được ở lại ký túc xá, tuyệt đối không muốn quay về cái ngôi nhà lạnh lẽo, thiếu vắng hơi ấm tình người đó. Tất cả những kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè, em đều bán mạng đi làm thuê làm mướn để kiếm tiền mưu sinh.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!