Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Nước Giấm Uống Daesang Hương Lựu 900ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Ta kìm nén nụ cười trong lòng, kéo Lưu Ly chạy nhanh về phòng của mình.
Khóa cửa, đóng cửa sổ, xác nhận xung quanh không có ai, ta mới hạ thấp giọng, giao mấy tờ khế ước đất trong tay cho Lưu Ly.
"Lưu Ly, em và Tiểu Hoàn tìm cách ra ngoài, đem bán hết mấy tờ khế ước này đi! Tuyệt đối đừng để ai phát hiện, rõ chưa!"
Lưu Ly không nói gì, chỉ nhận lấy khế ước đất, gật đầu thật mạnh.
Sau khi Lưu Ly rời đi, ta giấu ngân phiếu xuống gầm giường, xác nhận sẽ không bị phát hiện mới thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần có số bạc này, ta có thể đưa Lưu Ly và Tiểu Hoàn rời đi, đến quê ngoại để bắt đầu một cuộc sống mới!
Tuy nhiên, trên sổ sách lại không phát hiện ra vấn đề gì. Lưu Ly tuy từng đọc sách, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức biết chữ, đối với sổ sách thì hoàn toàn mù tịt. Xem ra chuyện này vẫn phải do ta tự mình ra tay.
Ta điều chỉnh lại tâm trạng. Chẳng bao lâu nữa sẽ đến ngày đại hỉ của Hứa Vấn Xuyên và Thẩm Thanh Yên.
Đến ngày đó, bọn Ngụy Minh An chắc chắn đều sẽ đến dự, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không đưa ta theo.
Và đó chính là cơ hội để ta rời khỏi Ngụy gia, bắt đầu lại từ đầu!
Nghĩ đến việc sắp được rời khỏi nơi buồn nôn này, toàn thân ta không khống chế được mà run lên.
Ngụy Minh An, Hứa Vấn Xuyên, ta sẽ không bao giờ cho các ngươi cơ hội làm tổn thương ta thêm một lần nào nữa!
Chương 5
Lưu Ly rất nhanh đã trở về. Sau khi giao ngân phiếu cho ta, em ấy lại mang đến một tin xấu.
Phụ thân vì muốn Thẩm Thanh Yên được gả đi thật nở mày nở mặt, đã chuẩn bị cho nó tận năm ngàn lượng bạc làm của hồi môn.
Nghĩ đến chút của hồi môn của mình gom góp lại còn chưa tới năm trăm lượng, trái tim ta vỡ vụn trong câm lặng.
Phụ thân thật sự quá máu lạnh vô tình, ông ta đã hoàn toàn quên mất mẫu thân từng dốc cạn tâm huyết để giúp ông ta thi cử, phát gia lập nghiệp.
Đã như vậy, ta cũng không cần phải ôm ấp bất kỳ ảo tưởng nào nữa, cứ an tâm mà rời đi thôi.
"Tiểu thư, người không sao chứ?"
Lưu Ly thấy ta im lặng, bèn mang theo chút lo lắng cất tiếng hỏi. Ta lắc đầu, nhẹ giọng đáp.Không sao đâu, Lưu Ly, em cứ đi trước đi. Bảo Tiểu Hoàn chọn vài thớt ngựa thật tốt, đợi đến ngày đại hôn, chúng ta sẽ tìm cơ hội rời đi.
"Vâng, tiểu thư, người đừng quá đau lòng. Nô tỳ và Tiểu Hoàn chính là những người trung thành nhất với người! Chúng nô tỳ sẽ nguyện đi theo tiểu thư đến tận chân trời góc bể!"
Ta ôm chầm lấy Lưu Ly, nước mắt bất giác tuôn rơi.
Lưu Ly là nha hoàn được Thẩm gia mua về từ thuở nhỏ, cùng với Tiểu Hoàn lớn lên bên cạnh ta. Tuy danh nghĩa là chủ tớ, nhưng từ lâu ta đã xem em ấy thân thiết như chị em ruột thịt.
"Lưu Ly, đợi đến quê ngoại của mẫu thân, ta sẽ gả em cho Tiểu Hoàn, để hai đứa thành thân."
Gương mặt Lưu Ly thoắt cái ửng đỏ, em ấy khẽ gật đầu.
Ngày đại hỷ của Hứa Vấn Xuyên và Thẩm Thanh Yên ngày càng đến gần, Ngụy Minh An cũng dần trở nên nôn nóng. Ban đầu hắn còn mỗi ngày trở về phủ, đến giai đoạn sau dứt khoát ngủ lại bên ngoài, không thèm bước chân về Ngụy phủ nữa.
Nhưng đối với ta, đây lại là chuyện tốt. Chẳ
Sản phẩm tiếp thị liên kết TIKTOK. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Ta đưa cho Tiểu Hoàn một ít bạc, bảo đệ ấy ra ngoài mua sắm đồ đạc dùng trên đường. Tiểu Hoàn còn sắm thêm một thanh trường đao làm vũ khí.
Nhìn dáng vẻ đệ ấy đeo trường đao bên hông, ta không nhịn được mà vỗ tay tán thưởng.
"Tiểu Hoàn nay đã thành nam tử hán rồi, thanh đao này trông thật oai phong."
"Thanh đao này vừa vặn lắm, trên đường nếu gặp phải sơn tặc ác bá, tiểu nhân cũng có thể bảo vệ tiểu thư!"
Ta mỉm cười, ánh mắt rơi xuống Lưu Ly đang đứng cạnh, trong mắt em ấy tràn ngập vẻ sùng bái.
Nha đầu này, tình ý xao xuyến đã giấu không nổi nữa rồi.
Phần 6
Khoảng thời gian tiếp theo, mỗi ngày ta đều đi lại trong phủ, sắm vai một vị thiếu phu nhân hiền thục đúng mực.
Ngay cả mẫu thân của Ngụy Minh An cũng khen ta là nàng dâu hiền thảo, sau này có thể gánh vác rường cột của Ngụy gia.
Ta mỉm cười đáp lời mẫu thân quá khen, nhưng trong lòng lại buồn nôn đến cực điểm.
Ngày hôm đó, ta đang thẩn thờ ở hậu hoa viên, trong đầu mải suy tính những biến cố có thể gặp phải trên đường đi, thì chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía xa.
"Minh An ca ca, chừng nào huynh mới đuổi con tiện nhân Thẩm Thiển Nguyệt đó đi? Tỷ ta ở kinh thành, muội luôn cảm thấy không thoải mái."
Ta đứng dậy lần theo tiếng nói, vừa vặn bắt gặp Thẩm Thanh Yên đang nắm lấy tay Ngụy Minh An làm nũng.
Cái dáng vẻ nũng nịu giả tạo đó khiến ta buồn nôn, nhưng rõ ràng cả Hứa Vấn Xuyên và Ngụy Minh An đều vô cùng say mê điệu bộ này.
Ngụy Minh An khẽ nhíu mày, ánh mắt tràn ngập vẻ xót xa.
"Sắp rồi, đợi muội đại hôn xong, ta sẽ tìm cớ đưa nàng ta về quê tế tổ, bảo đảm sẽ không chướng mắt muội nữa."
"Vâng, Minh An ca ca, muội tin huynh."
Thẩm Thanh Yên dịu dàng nắm lấy cổ tay hắn, đây là lần đầu tiên ta thấy hai má Ngụy Minh An ửng đỏ.
"Phu quân, chàng và Thanh Yên đang làm gì vậy?"
Ta thật sự nhìn không nổi nữa, bèn giả vờ như tình cờ xuất hiện.
Thẩm Thanh Yên giật mình run rẩy, vội vàng rụt tay lại.
Ngụy Minh An cầm lấy bút lông, cố tỏ ra tự nhiên viết vài chữ lên tờ giấy Tuyên Thành.
"Ta đang cùng Thanh Yên đàm đạo thư pháp, nàng chạy tới đây làm gì?"
Giọng điệu của Ngụy Minh An lạnh nhạt, dường như rất muốn tỏ ra lạnh lùng với ta trước mặt Thẩm Thanh Yên.
"Ta đến hậu hoa viên ngắm hoa thưởng trà."
Ta nhẹ giọng đáp, ánh mắt vô cùng thản nhiên. Ta làm việc quang minh chính đại, đâu giống như hai kẻ dơ bẩn này?
"Tỷ tỷ, tỷ thật hạnh phúc nha. Minh An ca ca vừa dịu dàng, vừa chu đáo, bên ngoài có biết bao nhiêu quý nữ đều muốn gả cho Minh An ca ca đấy!"
Ta hướng về phía ả, nhếch môi cười nhạt:
"Đúng vậy, ta thật hạnh phúc a, Minh An ca ca~"
Khóe miệng Ngụy Minh An giật giật, cây bút lông trong tay thuận đà trượt xuống, để lại một vệt mực đen xì trên bức đại tác của hắn.
"Phu nhân, Thanh Yên tính tình vốn dĩ như vậy, nàng đừng nghĩ ngợi nhiều."
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!