Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Tã quần Huggies Skincare Mega Jumbo
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
11
Tôi cúi gầm mặt, nhìn đám bàn tay vàng ròng đang bám chặt lấy cổ chân mình.
Cứng ngắc, nhưng lại tỏa ra nhiệt độ tanh tưởi của xác chết.
"Muốn lấy mạng tao bằng mấy thứ trang sức rẻ tiền này sao?"
Tôi cười khẩy, xoay cổ tay, cắm phập lưỡi dao bổ dưa xuống đất.
Một lực xoáy cực mạnh bẩy tung lớp tiền vàng dưới chân.
Những bàn tay ma quái đứt lìa, rơi rụng lả tả như lá rụng.
Giải quyết xong đống vướng víu, tôi ngẩng đầu nhìn Thiện Tử.
Sợi dây thừng nối giữa chúng tôi đang căng bần bật.
Thằng nhóc ngu ngốc đó đã ngừng nhai.
Cậu ta đang lảo đảo bước về phía một đống tiền vàng khổng lồ lấp lánh phía trước.
Nhưng trong mắt tôi, đó căn bản không phải là núi vàng.
Dưới lớp ngụy trang rực rỡ ấy là một vực thẳm đen ngòm, sâu hoắm, chực chờ nuốt chửng con mồi.
"Đẹp quá... Đại ca, em xuống lấy thêm nhé..."
Thiện Tử lẩm bẩm, nhấc một chân lên định bước xuống vực.
"Xuống tìm chỗ đầu thai à?"
Tôi gằn giọng, siết chặt sợi dây thừng và giật mạnh một cái.
Lực kéo đột ngột khiến Thiện Tử mất đà, ngã ngửa ra đằng sau.
Tôi lao tới, tát thẳng một cú trời giáng vào mặt cậu ta.
"Chát!"
Âm thanh vang lên giòn giã. Năm ngón tay in hằn trên gò má trắng bệch.
12
Thiện Tử hộc ra một ngụm máu lẫn những đồng tiền vàng sắc lẹm.
Ánh mắt cậu ta rốt cuộc cũng khôi phục lại chút tỉnh táo.
"Đại... đại ca? Sao chị lại đánh em?"
Cậu ta ôm mặt, nấc lên một tiếng nức nở.
Tôi không thèm trả lời cậu ta.
Bởi vì tôi vừa bắt được một tiếng sột soạt phát ra từ đống vàng bên cạnh vực thẳm.
Chú lùn Tham Lam đang lẩn trốn.
Hắn nghĩ lớp ngụy trang màu vàng ệch của mình là hoàn hảo.
Nhưng đôi mắt bằng hồng ngọc của hắn lại đỏ rực lên đầy oán độc.
Quá chói lóa. Quá lộ liễu.
Hắn đang nhe hàm răng lởm chởm ra, chuẩn bị tung đòn đánh lén từ trong bóng tối.
Tiếc là hắn chậm hơn tôi một nhịp.
Tôi đạp mạnh lên đống kim cương, mượn lực phóng người lên không trung.
Toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn thẳng vào mũi dao bổ dưa.
"Phập!"
Âm thanh lưỡi thép đâm thủng kim loại và đập nát đá quý vang lên chát chúa.
Tôi găm thẳng con dao vào chính giữa con mắt hồng ngọc to bằng quả trứng ngỗng của chú lùn Tham Lam.
Ghim chặt hắn xuống nền đất tăm tối.
"A a a a a a!"
Tiếng thét thảm thiết xé toạc cõi mộng. Máu vàng sền sệt phun trào như suối.
Tôi dùng sức xoay ngoắt cán dao một vòng. Đục khoét tận gốc.
Hắn giãy giụa điên cuồng vài giây rồi nổ tung thành một làn sương xám ngoét.
Núi vàng, châu báu, vực thẳm... tất cả đều sụp đổ.
Không gian xung quanh vỡ nát như những mảnh gương vụn.
Ting!
Hệ thống ngoi lên đúng lúc.
【Chúc mừng người chơi số 5 thanh tẩy thành công mảnh vỡ thứ hai: Chú lùn Tham Lam.】
【Chọc mù mắt quái vật bằng dao bổ dưa? Tỷ tỷ, cô bạo lực quá rồi đấy!】
【Thấy chưa! Tôi đã bảo all-in vào cô nàng bán dưa mà!】
【Tát đồng đội không trượt phát nào, chém boss không trượt nhát nào. Quá đỉnh!】
【Nhìn đống vàng bốc hơi mà tiếc đứt ruột...】
Tôi nhổ toẹt một bãi nước bọt lẫn bụi bặm xuống đất.
Rút dao ra, thản nhiên lau sạch thứ dịch nhầy vàng khè lên vạt áo.
13
Không gian xung quanh từ từ lắng xuống sau dư chấn của cõi mộng đổ nát.
Những mảnh vỡ vàng bạc lấp lánh nứt toác, tan biến thành những hạt bụi xám xịt, lạnh lẽo rơi rụng lả tả trong không trung.
Tôi chống một tay lên cán dao bổ dưa, nặng nhọc hít vào một ngụm khí lạnh.
Mùi máu tanh tưởi hòa lẫn với mùi rỉ sét nhàn nhạt tràn vào lồng ngực, nhắc nhở tôi rằng bản thân vẫn còn sống.
Thiện Tử ngồi bệt cách đó không xa, ôm lấy một bên má sưng vù, in hằn năm ngón tay đỏ chót.
Cậu ta rụt rè nhìn tôi, ánh mắt vẫn còn vương lại chút bàng hoàng và ủy khuất, nhưng tuyệt nhiên không dám hé răng than thở nửa lời.
Tôi thu ánh mắt lại, chậm rãi ngồi phịch xuống một khúc rễ cây khô héo vừa lộ ra sau khi đống ảo ảnh biến mất.
Cảm giác kiệt sức bắt đầu lan tỏa từ các thớ cơ tơi tả, ngấm ngầm gặm nhấm chút sức lực ít ỏi còn sót lại.
Nhìn lưỡi dao xỉn màu vì dịch nhầy quái vật, tôi bất giác nhớ lại mùi hương ngòn ngọt, thanh mát của những quả dưa hấu xếp chồng chất trước sạp hàng.
Chỉ mới mấy tháng trước thôi, thế giới của tôi vẫn còn là một vòng lặp vô cùng đơn điệu nhưng an toàn tuyệt đối.
Cân dưa, bổ dưa, tính tiền, thối tiền.
Kẻ thù đáng sợ nhất mỗi ngày của tôi cũng chỉ là mấy bà thím hàng xóm thích mặc cả, hay cằn nhằn chê dưa không đủ đỏ, vỏ không đủ mỏng.
14
Tôi đã từng ngán ngẩm cái sự tẻ nhạt đến buồn ngủ ấy.
Nhưng bây giờ, so với việc phải xách dao đi xẻo thịt mấy con quái vật dị dạng bốc mùi hôi thối trong một
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
【Chị gái bán dưa đang suy tư kìa, chắc lại nhớ sạp dưa hấu rồi.】
【Nghỉ ngơi tí đi đại tỷ, nãy chém ác quá, tụi em xem mà mồ hôi hột rớt lộp bộp.】
【Góc nghiêng lúc thở dốc của số 5 trông bá khí thật sự, mị bắt đầu lọt hố rồi nha!】
Tôi lờ đi đám bình luận nhảm nhí đang nhảy múa trước mắt, khẽ vuốt dọc theo sống dao sần sùi.
Bình yên đã là dĩ vãng, cái chốn sinh tồn vô hạn này không có chỗ cho những kẻ chỉ biết thở dài tiếc nuối hay mong chờ phép màu từ trên trời rơi xuống.
Tôi vốn chẳng phải anh hùng, cũng chẳng có hứng thú cứu vớt thế giới hay đập nát lồng kính của cô công chúa nào đó.
Nhưng tôi tuyệt đối không cho phép bản thân chết gục ở một nơi tăm tối, rác rưởi như thế này.
Muốn sống sót, muốn nguyên vẹn bước ra khỏi cái trò chơi điên rồ này, tôi buộc phải nhẫn tâm hơn, sắc bén hơn và mạnh mẽ hơn nữa.
Tôi liếc nhìn sợi dây thừng gai đang buộc chặt giữa hông mình và cổ tay Thiện Tử, trong lòng khẽ củng cố một quyết tâm lạnh lẽo.
Đã nhận làm "đại ca", thì dù có phải xách cổ thằng nhóc vô dụng này lê lết qua biển máu, tôi cũng sẽ lôi nó sống sót trở về.
Tôi hít một hơi thật sâu, gạt phăng sự mệt mỏi, chống dao đứng thẳng người dậy.
Ánh mắt tôi tĩnh lặng và sắc bén, khóa chặt vào màn sương mù đang dần chuyển sang một màu xám đục ngầu, đặc quánh ở phía trước.
"Đứng dậy đi." Tôi lạnh nhạt ra lệnh. "Lau sạch máu trên miệng cậu, chúng ta đi tiếp."
15
Chúng tôi bước ra khỏi tàn tích của núi vàng.
Sương mù phía trước không còn màu xám hay vàng ệch nữa.
Nó chuyển sang một màu trắng đục ngầu, đặc quánh như cháo nguội.
Tầm nhìn bị thu hẹp lại chỉ còn chưa tới hai mét.
Tôi bước thêm một bước.
Cảm giác như đang lội bì bõm trong một đống bùn nhão nhoét, vô hình.
Không khí trở nên nặng trịch, ép chặt lấy lồng ngực.
Mỗi lần hít thở đều tốn sức gấp mười lần bình thường.
"Đại ca..."
Giọng Thiện Tử kéo dài thườn thượt từ phía sau, rệu rã.
"Em... buồn ngủ quá..."
Sợi dây thừng nối giữa hai chúng tôi chùng xuống.
Tôi quay đầu lại.
Thiện Tử đang đi lảo đảo, hai mắt sụp xuống, mí mắt như bị đeo thêm hai quả tạ.
Cậu ta vừa ngáp một cái rõ to, nước mắt sinh lý trào ra giàn giụa.
Đôi chân cứ lê lết trên mặt đất, căn bản không chịu nhấc lên.
Ting!
Hệ thống ngoi lên với một thông báo uể oải.
【Cảnh báo... Bạn đã tiến vào cõi mộng thứ ba... Sự Lười Biếng...】
【Ngủ một giấc đi... Mọi muộn phiền rồi sẽ qua... Zzz...】
Đến cả thông báo hệ thống cũng bắt đầu dở chứng.
Tôi nhíu mày, định chửi cho nó một trận.
Nhưng ngay lúc tôi mở miệng, một cơn ngáp dài ập tới.
Hàm răng tôi đập vào nhau cái "cạch".
Một cảm giác rã rời tột độ xộc thẳng lên não.
Mọi nơ-ron thần kinh như bị ai đó đóng băng lại, đình công tập thể.
Con dao bổ dưa trên tay tôi đột nhiên nặng chịch.
Giống như nó vừa biến thành một khối sắt đặc nặng cả tạ.
16
【Toang rồi, tôi xem livestream mà cũng muốn đi ngủ theo.】
【Ngáp lây là có thật mọi người ạ. Ngáp nãy giờ rách cả mép.】
【Tỷ tỷ bán dưa cố lên! Ngủ lúc này là đăng xuất khỏi trái đất luôn đấy!】
Tôi cắn mạnh vào đầu lưỡi.
Mùi máu tươi tanh tưởi tràn ngập khoang miệng, giúp tôi lấy lại được vài giây tỉnh táo.
"Đừng có ngủ!"
Tôi giật mạnh sợi dây thừng, gắt lên với Thiện Tử.
Nhưng đầu dây bên kia chỉ truyền đến một lực kéo trì trệ.
Thằng nhóc đó đã nằm vật ra đất từ lúc nào.
Cậu ta cuộn tròn người lại như một con tôm luộc.
Miệng lẩm bẩm: "Cho em ngủ năm phút thôi... đúng năm phút..."
Năm phút cái rắm.
Nhắm mắt ở đây thì ngày mai cỏ mọc xanh mồ.
Tôi bước tới, dùng mũi giày đá mạnh vào mạn sườn cậu ta.
Nhưng chân tôi lại mềm nhũn, cú đá chẳng có tí lực sát thương nào.
Bản thân tôi cũng đang lảo đảo.
Cơn buồn ngủ như một con quái vật vô hình đang cắn nuốt từng chút ý chí của tôi.
Trong sương mù đặc quánh, có tiếng thở đều đều vọng lại.
Ai đó đang ngáy.
Tiếng ngáy phát ra từ mọi hướng, mang theo tần số gây mê não bộ cực mạnh.
Chú lùn Lười Biếng đang trốn ngay quanh đây.
Hắn không thèm tấn công vật lý.
Hắn muốn chúng tôi tự nhắm mắt lại, và thối rữa trong cõi mộng này mãi mãi.
Mí mắt tôi sụp xuống, nặng như đeo thêm hai tảng đá.
Ý thức bắt đầu trôi tuột vào một vũng lầy êm ái.
Không được.
Chết ngủ ở cái xó xỉnh này thì lãng xẹt quá.
Tôi cắn chặt môi, nâng con dao bổ dưa lên.
Không chút do dự, tôi ấn mạnh lưỡi thép lạnh ngắt vào bắp tay trái của mình.
"Xoẹt."
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!