Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Kem Nhuộm Tóc Tại Nhà

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

13.

 

Chúng tôi không nói thêm lời nào.

 

Lợi dụng lúc những người khác còn đang chìm trong hoảng loạn và nghi ngờ lẫn nhau, chúng tôi lặng lẽ tách khỏi đám đông.

 

Bóng cây của rìa rừng nuốt chửng lấy chúng tôi.

 

Con đường mòn gần như không tồn tại, chỉ là một lối đi lờ mờ bị lá mục và rễ cây che lấp. Không khí trong rừng ẩm ướt và lạnh lẽo hơn hẳn trong làng. Ánh mặt trời bị những tán lá dày đặc chặn lại, chỉ còn lại những vệt sáng yếu ớt, le lói.

 

Sự im lặng ở đây khác hẳn. Nó không trống rỗng, mà đầy rẫy những âm thanh bị đè nén. Tiếng xào xạc của một sinh vật nào đó trong bụi rậm, tiếng cành cây khô gãy vụn dưới chân.

 

Mọi thứ đều có thể là một mối đe dọa.

 

An đi trước, dùng một nhánh cây để gạt những mạng nhện giăng ngang lối đi. Tôi đi ngay sau, tay luôn đặt trên con dao dưa hấu giấu trong áo choàng.

 

Chúng tôi di chuyển trong im lặng, chỉ trao đổi bằng ánh mắt. Cả hai đều biết rằng mình đang xâm nhập vào lãnh địa của con Sói.

 

14.

 

Sau khoảng mười lăm phút đi bộ, chúng tôi nhìn thấy nó.

 

Nép mình sau một lùm cây dại um tùm là một căn nhà gỗ nhỏ, xiêu vẹo. Mái nhà lợp ván đã mục nát, sụp xuống một mảng lớn. Những khung cửa sổ trống hoác như những hốc mắt vô hồn. Cả căn nhà toát ra một vẻ hoang tàn, bị lãng quên.

 

Đây chắc chắn là nhà của Bà Ngoại.

 

“Trông có vẻ không ai ở đây lâu lắm rồi.” An thì thầm.

 

Tôi gật đầu, mắt vẫn không rời khỏi căn nhà.

 

Tôi ra hiệu cho anh ta đứng yên, rồi một mình cẩn thận tiến lên. Tôi đi vòng quanh căn nhà một lượt, kiểm tra dấu chân trên nền đất ẩm.

 

Chỉ có dấu chân của động vật nhỏ. Không có dấu hiệu của con người. Ít nhất là trong vài ngày gần đây.

 

“An toàn.” Tôi nói khẽ.

 

Chúng tôi cùng nhau đẩy cánh cửa ọp ẹp. Nó kêu lên một tiếng cọt kẹt chói tai rồi mở ra.

 

Bên trong, bụi phủ dày đặc như một lớp tuyết mỏng màu xám. Mạng nhện giăng khắp nơi. Mùi ẩm mốc và gỗ mục xộc thẳng vào mũi.

 

Nội thất đơn sơ. Một chiếc giường cũ, một cái bàn, một lò sưởi xây bằng đá đã nguội lạnh từ lâu. Và một chiếc ghế bành ọp ẹp đang đung đưa nhẹ, như thể có ai đó vừa mới đứng dậy.

 

Tôi và An nhìn nhau.

 

Chỉ là gió lùa qua khe cửa sổ vỡ thôi. Chắc vậy.

 

15.

 

Chúng tôi bắt đầu tìm kiếm, cố gắng không gây ra nhiều tiếng động.

 

An kiểm tra chiếc tủ gỗ mục nát, bên trong chỉ còn vài bộ quần áo cũ bị chuột gặm. Tôi thì xem xét lò sưởi.

 

Không có gì bất thường.

 

Linh cảm mách bảo tôi có điều gì đó không đúng. Căn nhà này quá… bình thường. Một nơi quan trọng như vậy không thể trống rỗng được.

 

Ánh mắt tôi quét khắp căn phòng một lần nữa, rồi dừng lại ở tấm ván sàn ngay dưới chân giường.

 

Nó có màu sậm hơn những tấm ván khác một chút.

 

Tôi quỳ xuống, dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên bề mặt. Âm thanh phát ra rỗng hơn. Tôi dùng mũi dao cạy nhẹ ở khe hở.

 

Tấm ván bật lên, để lộ một cái hốc tối om bên dưới.

 

Bên trong là một chiếc hộp gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo.

 

An lập tức bước tới. Anh ta chiếu ánh sáng yếu ớt từ một vật phẩm trông như viên đá phát quang vào trong hốc.

 

Tôi cẩn thận nhấc chiếc hộp ra. Nó không khóa.

 

Bên trong, lót trên một tấm vải nhung đỏ đã phai màu, là một cuốn nhật ký cũ bọc da và một con dao găm bằng bạc sáng loáng.

 

Tôi cầm cuốn nhật ký lên, phủi lớp bụi dày.

 

“Nhật ký của Bà Ngoại?” An hỏi.

 

“Có lẽ vậy.”

 

Tôi mở ra. Nét chữ bên trong thanh tú nhưng vội vàng. Tôi lật nhanh qua những trang đầu tiên, kể về cuộc sống bình thường trong làng. Rồi giọng văn bắt đầu thay đổi, trở nên lo lắng, sợ hãi.

 

Tôi dừng lại ở một trang gần cuối.

 

*“Nó đã đến. Con quái vật đội lốt người. Lời nguyền cổ xưa đã quay trở lại. Phong ấn mà tổ tiên đã dựng lên dưới căn nhà này đang yếu đi. Nó muốn phá vỡ phong ấn, giải phóng thứ tà ác bị giam cầm bên dưới.”*

 

Tim tôi đập thịch một tiếng.

 

Bí mật của phó bản. Không chỉ đơn giản là một trò Ma Sói sinh tồn. Có một mục tiêu lớn hơn.

 

*“Phong ấn được yểm bằng bạc và hoa phụ tử. Chỉ có kẻ mang trong mình dòng máu của Sói mới có thể chạm vào mà không bị hủy diệt, nhưng bạc nguyên chất vẫn sẽ để lại dấu vết trên da thịt nó. Một vết bỏng màu xám tro, không thể phai đi trong ba ngày.”*<

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

/p>

 

Một vết bỏng màu xám tro.

 

Đây rồi. Manh mối để nhận dạng Sói.

 

An cũng đọc lướt qua vai tôi, anh ta hít vào một hơi lạnh. “Chúng ta phải kiểm tra tất cả những người còn lại. Một vết bỏng… ở tay, hoặc ở những nơi dễ che giấu.”

 

“Nó sẽ không để chúng ta dễ dàng làm vậy đâu.” Tôi nói, gấp cuốn nhật ký lại. Con Sói này rất xảo quyệt. Chắc chắn nó đã che giấu vết tích đó rất kỹ.

 

Nhưng giờ chúng tôi đã biết phải tìm kiếm thứ gì.

 

Đột nhiên, tôi nghe thấy một tiếng động.

 

Một tiếng cành cây khô gãy. Rất gần. Ngay bên ngoài.

 

Tôi lập tức đặt ngón tay lên môi ra hiệu cho An im lặng, tay kia siết chặt con dao bạc.

 

Chúng tôi đã bị phát hiện.

 

16.

 

An và tôi trao đổi một ánh nhìn căng thẳng.

 

Cả hai chúng tôi đều nín thở, lắng nghe.

 

Không có gì.

 

Sự im lặng kéo dài ba giây, rồi năm giây. Có lẽ chỉ là một con thú hoang.

 

Ngay lúc tôi vừa định thả lỏng—

 

“RẦM!”

 

Khung cửa sổ ọp ẹp bên cạnh lò sưởi nổ tung. Những mảnh gỗ mục và kính vỡ bay tứ tung vào trong nhà.

 

Một bóng đen lao vào, nhanh như một tia chớp.

 

Nó không có hình dạng người. Nó to lớn, phủ đầy lông đen, với đôi mắt đỏ ngầu rực sáng trong bóng tối. Những móng vuốt dài và sắc nhọn cào vào sàn gỗ, tạo ra những tiếng ken két chói tai.

 

Là con Sói. Hình dạng thật của nó.

 

Mọi chuyện xảy ra trong chưa đầy một giây.

 

Phản xạ của tôi nhanh hơn suy nghĩ.

 

“Chạy!” Tôi hét lên, đồng thời đẩy mạnh An về phía cửa chính.

 

Con Sói gầm lên một tiếng long trời lở đất, mục tiêu của nó rõ ràng là tôi, kẻ đang cầm cuốn nhật ký. Nó lao tới, bộ hàm lởm chởm những chiếc răng nhọn hoắt há ra.

 

Tôi không lùi bước. Tay tôi vung con dao găm bằng bạc lên, đâm thẳng vào bả vai đang lao tới của nó.

 

“GRÀO!”

 

Con quái vật rú lên một tiếng đau đớn kinh hoàng. Da thịt nó nơi tiếp xúc với con dao bạc bốc khói xèo xèo, tỏa ra mùi thịt cháy khét lẹt.

 

Nó lùi lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi đầy căm hận.

 

Tôi không cho nó cơ hội thứ hai.

 

Tôi xoay người, lao ra khỏi cửa sau đã mục nát, lao thẳng vào màn đêm của khu rừng.

 

17.

 

Phổi tôi như muốn nổ tung.

 

Không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực. Tôi chạy, chạy không cần biết phương hướng.

 

Tiếng gầm gừ giận dữ và tiếng bước chân nặng nề đuổi theo ngay sau lưng tôi, ngày một gần. Cành cây quất vào mặt tôi rát bỏng, rễ cây dưới chân liên tục chực chờ làm tôi vấp ngã.

 

Nhanh hơn nữa.

 

Nhanh hơn nữa.

 

Tôi không dám ngoảnh đầu lại. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi, tanh tưởi của con quái vật phả vào gáy mình.

 

“Xoẹt!”

 

Một cơn đau nhói buốt xuyên qua bắp tay trái của tôi. Móng vuốt của nó đã sượt qua. Máu tươi lập tức ứa ra, nhuộm đỏ một mảng áo choàng.

 

Tôi nghiến răng, cơn đau chỉ càng thúc đẩy tôi lao về phía trước.

 

Phía trước có tiếng nước chảy. Một con suối!

 

Tôi không suy nghĩ gì thêm, dồn hết sức lực còn lại lao thẳng về phía âm thanh đó.

 

Bờ đất dốc đứng hiện ra trước mắt. Bên dưới là dòng suối chảy xiết trên những tảng đá lởm chởm.

 

Không còn đường lui.

 

Tiếng con Sói gầm lên ngay sau lưng.

 

Tôi nhắm mắt, nhảy.

 

Cơ thể tôi rơi tự do trong giây lát, rồi đập mạnh xuống dòng nước lạnh như băng. Cú va chạm khiến tôi suýt ngất đi. Dòng nước xiết lập tức cuốn tôi đi, đầu óc tôi quay cuồng.

 

Tôi cố gắng bám lấy một tảng đá trơn tuột, nỗ lực giữ cho đầu mình ở trên mặt nước.

 

Trên bờ dốc, con Sói đứng đó, đôi mắt đỏ của nó quét qua dòng suối tối đen. Nó gầm gừ, đánh hơi trong không khí, nhưng dòng nước chảy đã cuốn đi mùi máu và dấu vết của tôi.

 

Nó đứng đó thêm vài giây, rồi cuối cùng cũng quay người, biến mất vào trong bóng tối của khu rừng.

 

Tôi bám chặt vào tảng đá, cả người run lên vì lạnh và vì kiệt sức.

 

Tạm thời an toàn rồi.

 

Tôi nhìn xuống cánh tay đang chảy máu của mình.

 

Thoát chết trong gang tấc.

 

Nhưng còn An thì sao? Anh ta có thoát được không?

 

Tôi không biết.

 

Bây giờ, tôi chỉ có một mình. Bị thương, và bị Sói truy đuổi.

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL

Chương trình tài trợ liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng từ việc giới thiệu sản phẩm.

Kem Nhuộm Tóc Tại Nhà

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ editor xin chân thành cảm ơn!