Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Con lăn massage Gừng Ngải
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Đình Thu khoát lên bộ hỷ phục đó thâm vừa người, thần cao như ngọc, dung mạo tuấn mỹ, thần thái sáng rõ, cười tươi đến ngây ngô.
Ta không muốn tiếp tục xã giao khách sáo nên tìm một nơi hẻo lánh tránh đi, vừa ăn đậu vừa uống rượu.
Gia Dạ không biết luyện đầu ra năng lực đánh hơi mà linh như vậy, lại tìm được ta nhanh thế, hắn vừa đến liền chiếm lấy chén rượu của ta, rồi nhét vào tay ta một ly trà.
"Ta không phải là đứa trẻ." Ta nói thầm.
"Giữ lại chút thể lực đi." Gia Dạ lại cười hì hì chạy đi, hôm nay hắn là khách quý, xã giao cũng không ít.
Dựa theo tập tục của địa phương, trong viện bày ra hơn hai trăm bàn tiệc lưu thủy (kiểu ai đến trước thì ăn trước), lúc này mọi người đã ăn uống linh đình, mặc dù hỉ nương còn chưa tới nhưng khách thì đã ăn uống no say.
Gia Tư Viễn bê chén rượu đến trước mặt Hạ Đình Thu, cười nói: "Hạ đại ca, hôm nay là ngày vui của huynh, tiểu đệ mời huynh một ly."
"Tư Viễn đệ cũng là người đã có hôn ước, khi nào tổ chức hỷ sự thì cũng đừng quên mời ta uống một chén rượu mừng." Hạ Đình Thu nhận lấy chén rượu, lại cùng Gia Tư Viễn chạm cốc, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Gia Tư Viễn lại quay đầu nói với Gia Dạ: "Đường huynh, tiểu đệ bất tài, khiến đường huynh phải bận tâm. Tiểu đệ còn muốn kính đường huynh một ly."
Gia Dạ cũng cùng đường đệ của mình chạm cốc.
Ngày lành tháng tốt đã đến, pháo mừng nổ vang.
Tân nương từ chẩm chễm tiến vào, Hạ Đình Thu nhìn thấy tân nương, sắc mặt rạng rỡ, ngay cả ta có đứng bên cạnh thì huynh ấy cũng hoàn toàn không nhận ra.
Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái, sau đó đưa vào động phòng.
Hạ Đình Thu nắm lấy tay tân nương tử, vui mừng trở về hậu đường.
Ta đặt chén rượu xuống, đứng lên bước về phía Hạ Đình Thu, bỗng nhiên có một thanh đao lao đến.
“Choang ——”
Hai thanh đoản đao chạm vào nhau, âm thanh đó làm tay của ta run lên.
Sắc mặt của Gia Tư Viễn vô cùng kinh ngạc, “Tại sao ngươi ——”
Ngay sau câu nói không trọn vẹn đó của hắn là tiếng bát đĩa vỡ nát, thì ra những khách nhân đang vui mừng uống rượu trong viện vừa nhấc bàn dậy, hơn mười mấy năm tử cường tráng rút đao chém về phía gia đình của Hạ gia cùng hộ vệ của Gia Dạ, nhưng bên phía chúng ta cũng đã sớm có chuẩn bị, liền rút đao đáp trả. Trong phút chốc, cả sảnh đường liền chuyển thành cảnh tượng đao kiếm va vào nhau, không khí vui mừng vừa đảo mắt đã tràn ngập tiếng chém giết.
Hạ Đình Thu một tay đặt tân nương còn đang phủ khăn che mặt giao cho tỳ nữ, vừa xoay người đón thanh bộ kiếm do gia đình ném tới.
Gia Tư Viễn tránh thoát một đao của ta, lại đánh về phía Gia Dạ vẫn đang ngồi an ổn ở bên cạnh bàn như trước, hộ vệ của Gia Dạ xông lên trước, cùng Gia Tư Viễn quần chiến với nhau.
Mấy thích khách vừa bổ đao về phía gia đình, lại hướng đao muốn giết Hạ Đình Thu, Hạ Đình Thu rút kiếm ngăn cản, nhưng lực xuất ra lại không đủ.
Mắt trông thấy có một người đâm lén ở phía sau lưng của hắn, hắn không kịp ngăn cản, ta liền tiến tới nâng đao đỡ giúp hắn.
“Lục tỷ!” Hạ Đình Thu khẽ nói, giọng nói không xa lạ.
"Xong chuyện rồi cảm tạ!" Ta vung đao xuống, máu tươi văng khắp nơi, một tên thích khách kêu thét một tiếng rồi ngã xuống.
Gia Tư Viễn quay đầu lại, kinh ngạc nói: "Người là ai?"
"Hạ Đình Thu" không đáp, chỉ chuyên tâm giết địch, hắn vừa mới uống chén rượu do Gia Tư Viễn kính, động tác có chút không được nhanh nhẹn, xem ra trong rượu kia có vấn đề. Ta vừa giúp hắn, vừa cùng hắn lui về hậu đường.
Thế cục trong sảnh đường thay đổi không ngừng, hai bên đối ngũ đã thương vong không ít.
Gia Dạ vẫn ngồi ngay ngắn như trước, ung dung bình thản, hộ vệ của hắn thân thủ bất phàm, đối mặt với đồng đảo thích khách đang vây quanh mà vẫn đối phó bình tĩnh như vậy.
Hai mắt Gia Tư Viễn hằn đỏ, quả thực thay đổi thành một người khác.
"Tại sao? Rõ ràng ta đã...."
"Nếu chúng ta đã đề phòng, thì chẳng lẽ lại không đề phòng việc người có thể hạ độc sao?" Gia Dạ lạnh lùng cườ
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Ta còn chưa thấy rõ động tác của hắn thì mấy tên thích khách đang bao vây xung quanh đã đồng loạt ngã bay ra ngoài.
Thực ra, từ đầu ta đã biết công phu của hắn rất tốt, nhưng trước đây chưa từng thấy hắn nghiêm túc ra tay, lúc này được mở rộng tầm mắt thì có chút giật mình.
Gia Dạ rút ra nhuyễn kiếm trên thắt lưng, đường kiếm mang đầy sát ý, trong nháy mắt đã dồn ép Gia Tư Viễn đến chân tường.
Trong lúc ta đang thất thần nhìn thì một bóng đen từ đâu đánh tới, ta vội vàng tránh thoát, nhưng không ngờ võ công của người này cao hơn hẳn ta, ta lui rồi lại lui, lực trên tay cũng dần yếu đi, qua một hồi thì đao liền bị đánh bay, lưỡi đao của đối phương kề lên cổ của ta.
Ta thầm nghĩ thế này thật không tốt.
Người nọ ép ta lui ra ngoài, mới vừa đi được hai bước, chợt nghe thấy hai tiếng vút ngang qua tai, sau đó là tiếng xương cốt bị gãy vang lên. Người nam nhân kêu một tiếng thảm thiết, hai cánh tay của hắn rũ xuống, không thể cử động.
Ta nâng chân đá hắn ta một cước, lúc này mới thấy rõ vật vừa cứu ta chính là một nhành san hô cùng một chiếc trâm ngọc, cây trâm ngọc kia còn cắm thật sâu trong cánh tay của người nam nhân này.
Hạ Đình Thu mặc trên người bộ trường bào màu xanh, từ bên ngoài sảnh đường chạy vào. Trên đầu của hắn chỉ có bộ quan, lại không thấy trâm cài.
Cửa lớn của sảnh đường bị người bên ngoài mở rộng, vô số gia đinh hộ vệ của Hạ gia cùng Thuyên vương cầm đao dũng mãnh xông vào, bạo loạn lập tức bị khống chế. Đám thích khách biết đã không thể chống cự nên đành hạ vũ khí chịu trói.
Gia Dạ đã dễ dàng đánh bay thanh đao trong tay của Gia Tư Viễn, sau đó hắn ngã lăn mặt đất.
Ta đứng gần đó, nên nghe thấy rõ ràng tiếng xương sườn của Gia Tư Viễn bị gãy.
Gia Tư Viễn kêu đau tiếng, mồ hôi liền túa ra. Gia Dạ lạnh lùng cười, dường như dưới chân không phải là đường đệ của mình mà chỉ là một tảng đá.
Ta đã quen nhìn thấy dáng vẻ bất cần đời, cười đùa ngã ngớn của Gia Dạ, nhưng lại chưa bao giờ thấy hắn tàn bạo tuyệt tình như thế, lòng tơ trên người của ta liền dựng đứng hết lên.
“Hạ Đình Thu” mặc hỷ bào từ phía sau bước tới, bóc lớp giả trang, để lộ gương mặt vốn dĩ của mình.
Người này vốn là một đường đệ hay cưới của Hạ Đình Thu, trông dáng vẻ giống với Hạ Đình Thu vài phần, chỉ cần dịch dung là có thể giả dạng. Gia Tư Viễn không mấy quen thuộc với Hạ Đình Thu nên không thể nhận ra. Nhưng ta ở cùng huynh ấy hơn mười năm, hôm nay nhìn thấy đã phát hiện có điểm bất thường.
Tiểu đường đệ chắp tay cúi đầu về phía ta, “Vừa rồi ta Lục tỷ tỷ cứu giúp.”
Ta lại nhìn về phía vị tân nương tử vừa giở khăn che, đó là một nha hoàn trong nhà.
Hạ Đình Thu đi thẳng về phía ta, nhìn tới nhìn lui một lượt rồi hỏi, “Có bị thương không?”
Ta xoa nhẹ cổ tay phải, người còn có chút sưng sờ, “Không... Không sao.”
Hạ Đình Thu nắm chặt lấy tay ta, cũng không nói gì.
Hắn bước vào sảnh đường, cất giọng nói: "Dẫn vào đi!"
Đám người trong sảnh liền lui ra tạo một lối đi, Lâm Cẩm Hồng cùng với mấy gia đinh thân tín của Hạ Đình Thu áp giải bảy tám người đang bị trói chặt tiến vào, đi sau cùng không ngờ là Tuệ Ý. Nàng cũng bị trói hai tay. Lương Ngọc giữ lấy nàng, đẩy nàng bước vào, lại đẩy nàng ngã xuống bên cạnh Gia Tư Viễn.
“Tuệ Ý, nàng thế nào?” Gia Tư Viễn bị đánh đến bầm dập mặt mũi, đã không thể cử động, vậy mà vẫn còn lo lắng cho Tuệ Ý.
Lương Ngọc oán hận nhìn, nhưng lại rất có chừng mực, không hề nói ra một câu châm chọc đối với hai người kia.
Tuệ Ý mặc hỷ phục đỏ thắm, sợi tóc tán loạn, sau khi kinh hoàng sợ trói qua, nàng liền nhanh chóng tỉnh lại, cũng không quan tâm đến Gia Tư Viễn, mà lê đầu gối đi về phía Hạ Đình Thu, kêu lên:
“Đình Thu ca, muội oan uổng!”
Hạ Đình Thu để lộ nụ cười nhàn nhạt nhưng mang theo mấy phần đùa cợt, cười hỏi: “Suốt mấy ngày liên tiếp, người hạ độc ở trong trà của ta, vậy mà vẫn oan uổng sao?”
“Muội... đó là... muội không phải...” Sắc mặt của Tuệ Ý tái nhợt, sau một lúc lâu lắp bắp không nói nên lời, nàng liền đột nhiên chỉ về phía Gia Tư Viễn, “Là, là hắn uy hiếp muội!”
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!