Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Mặt nạ ngủ dưỡng ẩm và phục hồi da chuyên sâu belif Multi Vitamin Mask 75ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm sau, Mặc Phù Hồng đội sương mai trở về.
Trên người chàng dính đầy bùn đất, dường như đã bôn ba bên ngoài suốt cả một đêm. Vừa thấy ta, chàng liền quay đầu sang chỗ khác, chìa ra mấy gốc thảo dược.
"Pháp lực của ta chỉ có thể sát sinh, không thể cứu sống. Đây là ta cướp được từ chỗ bọn tiên gia, nàng đem thử xem sao."
[Trọng thương còn chưa khỏi hẳn, vậy mà vì mấy con lợn lại dám đơn thương độc mã xông vào địa bàn của tiên gia sao? Ta cạn lời luôn rồi.]
[Lầu trên ơi, đó là vì lợn thật sao?]
[Chúng ta còn định hủy diệt thế giới nữa không vậy, Ma Tôn đại nhân?]
[Còn thấu hiểu nhân tính hơn cả Quý Vãn Trần.]
Sống mũi ta cay cay, khẽ giọng nói: "Cảm ơn chàng."
Chương 7
Bầy lợn ăn thảo dược xong, quả nhiên đã khỏe lại.
Lưu thúc ghé qua xem mấy bận, cứ chậc lưỡi kêu kỳ lạ mãi.
Tên Lý Vô Lại bán thịt lợn nghe ngóng được chuyện này, bèn dẫn theo đám tay sai đến, một cước đá văng cánh cửa lớn nhà ta.
"Nghe nói lợn nhà ngươi nhiễm dịch tả, mà vẫn chưa chết sao?"
Ta lăm lăm cây chổi trên tay, đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào hắn.
"Ngươi muốn làm gì?"
Lý Vô Lại nghênh ngang bước tới, toan tiến thẳng về phía chuồng lợn.
"Làm gì có con lợn nào nhiễm dịch tả mà không chết chứ? Nhà ta dạo gần đây vừa mất mấy con lợn, không chừng là do ngươi ăn trộm, rồi giả vờ như lợn nhà ngươi chưa chết để che mắt thiên hạ."
Đạn mạc lướt qua nhanh như chớp.
[Oa, thứ tiện nhân từ đâu chui ra vậy, mở to mắt nói hươu nói vượn, lợn trong thôn bị dịch tả chắc chắn đều là công lao của ngươi chứ gì?]
[Ma Tôn đâu rồi, mau ra đây! Người ta đã khiêu khích đến tận cửa rồi kìa, đến lúc đại khai sát giới rồi đó.]
Ta nương theo đạn mạc đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Mặc Phù Hồng, chỉ thấy chàng đang nhàn nhã tựa lưng vào cột, hai tay khoanh trước ngực, từ trên cao nhìn xuống chúng ta với nụ cười nửa miệng.
Một giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng vang lên bên tai ta.
"A Lương, đến lúc báo thù rồi, nàng làm được mà."
Một luồng sức mạnh vô hình dẫn dắt ta nhẩm đọc khẩu quyết.
Ta còn chưa kịp phản ứng, đống củi chất ở góc sân đã đồng loạt bay vút ra, nện thẳng vào người đám Lý Vô Lại.
Bọn chúng gào thét thảm thiết, định xông lên tóm lấy ta.
Ta hoảng hốt trong chốc lát, rồi lập tức nhớ ra một đoạn khẩu quyết khác.
Tức thì, cuộn dây thừng trong bếp bay vọt ra, quấn chặt lấy bọn chúng, còn thắt luôn một cái nút chết.
Ta mừng rỡ quay đầu lại, nhìn về phía Mặc Phù Hồng.
Mặc Phù Hồng
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Ánh mắt Lý Vô Lại nhìn ta lúc này đã ngập tràn sự kinh hãi.
Ta học theo vẻ mặt của Mặc Phù Hồng lúc bóp cổ ta ngày trước, dùng cây gậy chĩa thẳng vào cổ hắn, lạnh lùng ra lệnh: "Đem số tiền trước kia lừa của ta, trả lại đây."
Lý Vô Lại run lẩy bẩy, vội vàng móc bạc vụn ra.
Ta thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu nói lý lẽ: "Mặc kệ dịch tả lợn trong thôn này có phải do bọn ngươi giở trò hay không, nhưng nếu sau này còn xảy ra chuyện tương tự, ta nhất định sẽ tìm các ngươi tính sổ."
Lý Vô Lại sợ hãi gật đầu lia lịa.
Ta nhẩm khẩu quyết nới lỏng dây thừng, đám người Lý Vô Lại lập tức vắt chân lên cổ, bò lê bò lết cút thẳng ra ngoài.
Ta ôm lấy hai má đang đỏ bừng vì kích động, nhịp tim vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
Chợt nghe thấy Mặc Phù Hồng vẫn đang tựa lưng vào cột, cười híp mắt vỗ tay tán thưởng: "A Lương giỏi quá."
Tim đập thình thịch trong lồng ngực, ta lắp bắp nói: "Cảm... cảm ơn chàng, đã dạy ta những thứ này."
Mặc Phù Hồng tiến lại gần, đi vòng quanh ta một vòng.
"A Lương học nhanh như vậy, xem ra kế hoạch hủy diệt thế giới của ta lại tiến thêm được một bước rồi."
Lòng ta chùng xuống, lại theo thói quen ỷ lại mà đưa mắt tìm kiếm đạn mạc.
[Vì A Lương mà làm nhiều chuyện như vậy, chỉ để hủy diệt thế giới thôi sao? Ta không tin đâu.]
[A Lương, cô cố lên nhé, mau cảm hóa Ma Tôn đi, ta thấy hắn đối xử với cô rất tốt đấy.]
[Cô đã học được cả pháp thuật rồi cơ mà! Việc khiến Ma Tôn từ bỏ ý định hủy diệt thế giới thì có gì là không thể chứ.]
[A Lương, cô thử tự vấn lương tâm mình xem, cô thật sự cảm thấy Mặc Phù Hồng là một đại ma đầu sao?]
Ta sụt sịt mũi, không phải vậy.
Mặc Phù Hồng đối xử với người khác ra sao ta không biết, nhưng chàng vẫn luôn giúp đỡ ta.
Ta không hề cảm thấy chàng là một đại ma đầu.
Ta nhất định sẽ nghĩ ra cách để khiến chàng từ bỏ ý định hủy diệt thế giới.
Chuyện Lý Vô Lại đến nhà ta gây sự, cuối cùng lại sợ hãi đến mức tè ra quần, bò lê bò lết ra ngoài đã nhanh chóng lan truyền khắp cả thôn.
Ta và Mặc Phù Hồng còn đang lúi húi sửa lại cánh cửa, thì dân làng đã lũ lượt kéo đến hết tốp này tới tốp khác, đồ đạc họ mang tới biếu nhiều đến mức sắp không còn chỗ để.
"Tiểu Lương à, chúng ta đã bị tên Lý Vô Lại ức hiếp từ lâu lắm rồi. Nhà hắn ỷ có thế lực, chẳng ai dám đắc tội, lần này đúng là đa tạ con rồi."
"Đúng vậy đúng vậy, sau này có việc gì cần cày ruộng hay chẻ củi, con cứ việc nói với bọn ta một tiếng."
Ta ngượng ngùng xua tay từ chối.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!