Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Bình giữ lạnh

TIKTOK

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Mẫu thân thẫn thờ đứng lặng ở đó một hồi lâu, cuối cùng đành ngậm ngùi đặt hộp thức ăn xuống thềm rồi quay lưng bước đi.

Khi Tiểu Mãn đẩy cửa bước vào phòng, miệng vẫn còn lầm bầm oán trách:

"Sớm biết có ngày hôm nay, thì trước kia người đã làm cái gì rồi?"

Lúc này, ta đang cẩn thận tháo mở gói thuốc mà Tiêu Cảnh Hành sai người đưa tới. Bên trong, ngoài những thang thuốc đắng ngắt, còn kèm theo một gói mứt quả ngọt ngào và một tờ giấy nhỏ. Trên mặt giấy, nét chữ đoan chính, ngay ngắn hiện lên: "Nếu thấy đắng quá, thì uống ít đi nửa bát cũng được."

Ta khẽ mỉm cười, lẩm bẩm:

"Người này thật biết cách hại người. Uống ít đi nửa bát thì bệnh làm sao mà khỏi cho được, rồi lần sau chàng ấy lại có cớ để đưa thuốc tới nữa."

Tiểu Mãn tinh ý che miệng cười khúc khích:

"Cô nương, mặt người đỏ bừng cả lên rồi kìa."

Ta vội vàng biện minh:

"Là do bị hơi thuốc hun nóng thôi."

Tiểu Mãn chớp chớp mắt, vạch trần:

"Nhưng mà thuốc vẫn chưa đem đi sắc cơ mà."

Ta thẹn quá hóa giận, liền vò nát tờ giấy trong tay.

20

Đúng lúc ấy, gã sai vặt gác cổng vội vã chạy tới bẩm báo, nói rằng Lục Tri Dã phái người đến mời ta tới Tuần phòng ty một chuyến.

Ta nhíu mày hỏi:

"Đến đó để làm gì?"

Gã sai vặt cúi đầu đáp:

"Bẩm, là Khương đại tiểu thư một mực muốn được gặp người."

Trong thâm tâm ta ngàn vạn lần không muốn đi. Thế nhưng, cái miệng mắc bệnh nói thật lại buột miệng thốt ra:

"Đi."

Tiểu Mãn đứng bên cạnh chỉ biết thở dài thườn thượt:

"Cái miệng này của cô nương, quả thật rất biết cách tự tìm tội để chịu mà."

Bước vào nhà lao của Tuần phòng ty, một luồng khí ẩm thấp, lạnh lẽo xộc thẳng vào mũi.

Khương Nguyệt Nhu khoác trên mình bộ áo tù nhân xám xịt, ngồi thu lu trên tấm chiếu rơm tơi tả. Mái tóc nàng ta xõa tung rối bời, nhưng sống lưng vẫn cố chấp giữ thẳng tắp. Vừa nhìn thấy ta bước tới, khóe môi nàng ta khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười trào phúng.

"Muội muội, muội thắng rồi đấy."

Ta lạnh nhạt đáp lời:

"Tỷ tỷ cũng đâu phải là phần thưởng quý giá gì, thắng được tỷ thì có ý nghĩa gì chứ."

Sắc mặt Khương Nguyệt Nhu lập tức trầm hẳn xuống, u ám vô cùng.

"Muội thực sự cho rằng Tiêu Cảnh Hành và Lục Tri Dã thật lòng say đắm muội sao? Một kẻ thì muốn mượn tay muội để lật lại vụ án cũ của Tiên hoàng hậu, kẻ kia lại muốn lợi dụng muội để phá án lập công. Bọn họ, suy cho cùng cũng chỉ đang lợi dụng muội mà thôi."

Ta thản nhiên gật đầu:

"Nói cũng có lý."

Trong đáy mắt Khương Nguyệt Nhu chợt lóe lên một tia sáng đắc ý.

Ta lại chậm rãi nói tiếp:

"Nhưng tỷ tỷ à, tỷ cũng từng lợi dụng ta đó thôi. Chỉ khác biệt ở chỗ, khi bọn họ lợi dụng ta, họ còn biết tặng thuốc bổ, cho gà quay. Còn khi tỷ lợi dụng ta, tỷ chỉ ban cho ta toàn những nỗi hàm oan thấu trời."

Lục Tri Dã nãy giờ vẫn đứng lặng thinh ngoài cửa lao, nghe đến đây liền khẽ cúi đầu, đưa tay sờ sờ sống mũi che giấu sự bối rối.

Khương Nguyệt Nhu nghiến răng ken két, gằn từng chữ:

"Muội đừng có vội đắc ý. Sớm muộn gì phụ thân và mẫu thân cũng sẽ tìm cách đón ta về. Dù sao, ta cũng là đích nữ mà họ đã dốc lòng nuôi dưỡng suốt mười mấy năm trời."

Ta lẳng lặng đứng đó, ánh mắt bình thản nhìn xoáy vào nàng

Sản phẩm tiếp thị liên kết TIKTOK. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

TIKTOK

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

ta.21

"Bọn họ sẽ không đến đón tỷ nữa đâu. Tỷ đã khai ra Triệu ma ma, Lan Hương, cả phòng thu chi, thậm chí còn rắp tâm đổ vấy chuyện bùa độc lên đầu phụ thân. Lần này, cho dù tỷ có khóc lóc thảm thiết đến nhường nào, cũng chẳng còn ai dám dang tay ra che chở cho tỷ nữa."

Vẻ kiêu ngạo thường ngày trên gương mặt nàng ta từng chút, từng chút vỡ vụn.

"Khương Vãn Huỳnh, ta cũng chỉ muốn sống tốt hơn một chút mà thôi."

Ta bình thản đáp:

"Ta biết."

Nàng ta sững sờ.

Ta lại cất lời:

"Tỷ muốn sống tốt, cho nên tỷ cướp đi trâm cài của ta, cướp đoạt công lao của ta, cướp luôn cả sự trong sạch của ta. Tỷ tự cảm thấy bản thân mình chịu nhiều khổ cực, nên mặc định tất thảy mọi người đều phải nhường đường cho tỷ. Tỷ tỷ à, sự khổ sở không phải là vỏ đao, nó vĩnh viễn không thể giúp tỷ che giấu đi lưỡi dao tàn độc đang chĩa vào người khác."

Khương Nguyệt Nhu gắt gao bám chặt lấy song sắt nhà lao, gào lên:

"Dựa vào cái gì mà muội dám lên mặt dạy đời ta? Muội sinh ra đã mang thân phận đích nữ, thứ gì cũng có sẵn trong tay."

Ta lạnh nhạt đáp trả:

"Ta có một thân đầy rẫy vết roi, một cái miệng nói ra chẳng ai thèm tin, một cuộc hôn ước mà bản thân không hề mong muốn, lại còn gánh thêm một bí mật mà bất cứ lúc nào cũng có thể khiến ta rơi đầu. Nếu tỷ thực sự muốn, ta sẵn lòng chia cho tỷ một nửa."

Nàng ta thẫn thờ buông thõng đôi tay. Lục Tri Dã tiến lên, cạch một tiếng mở khóa cửa lao.

22

"Hỏi xong rồi sao?"

Ta khẽ gật đầu:

"Cũng chẳng còn gì đáng để hỏi nữa."

Khương Nguyệt Nhu đột nhiên cất cao giọng gọi giật lại:

"Khương Vãn Huỳnh, lời nguyền của bùa Thận Ngôn thực chất có cách để hóa giải."

Ta khựng bước.

Nàng ta nở một nụ cười quái gở:

"Trước khi chết, Ngô Thận từng gặp ta. Lão ta nói rằng, chứng bệnh nói thật này bắt buộc phải dùng một câu nói thật lòng của người thân cận nhất mới có thể hóa giải. Muội thử đoán xem, trong cái Khương gia rộng lớn kia, liệu có ai thực lòng thương xót muội không?"

Ta chậm rãi quay đầu lại nhìn nàng ta. Nàng ta khao khát được nhìn thấy vẻ mặt đau khổ, tuyệt vọng của ta. Thế nhưng, ta tuyệt đối không để cho nàng ta được toại nguyện.

Ta điềm nhiên đáp:

"Vậy thì tốt quá rồi. Rốt cuộc ta cũng chẳng cần phải ôm ấp chút hy vọng hão huyền nào vào Khương gia nữa."

Lục Tri Dã hộ tống ta rời khỏi Tuần phòng ty. Trên đường phố tấp nập, có kẻ tinh mắt nhận ra ta, bắt đầu xì xầm chỉ trỏ.

"Chính là nàng ta đấy, người đã lớn tiếng trù ẻo Tiêu thế tử đoản mệnh ngay trong buổi thọ yến."

"Lại còn dám nói Lục thống lĩnh hành xử giống hệt như đang thẩm vấn phạm nhân nữa chứ."

"Nàng ta quả thực là to gan lớn mật, cái gì cũng dám nói."

Ta vội vàng nâng ống tay áo lên che khuất nửa khuôn mặt.

Lục Tri Dã liếc nhìn, trầm giọng hỏi:

"Sợ rồi sao?"

Ta thành thật đáp:

"Sợ mất mặt."

Ngài nhướng mày:

"Lúc ở trong cung, nàng ngay cả Hoàng thượng cũng dám ra điều kiện cơ mà."

Ta lúng túng biện minh:

"Khi ấy ít người. Còn trên phố thì đông người quá."

Ngài dừng bước trước một quầy bán bánh nướng ven đường, mua hai chiếc bánh hãy còn nóng hổi, rồi đưa cho ta một chiếc. Ta đưa tay nhận lấy, cắn thử một miếng nhỏ.

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL