Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

[COMBO ƯU ĐÃI] 10 Quần Lót Nữ VERA Cotton thoáng khí

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

"Có phải ngài thích ta không?"

Chiếc bánh nướng trong tay Lục Tri Dã suýt chút nữa thì rơi tuột xuống đất. Bản thân ta cũng suýt bị nghẹn chết. Đây hoàn toàn không phải là câu mà ta muốn hỏi. Chứng bệnh nói thật quái ác này lại bắt đầu tự tiện thay ta thốt ra những điều thầm kín không nên hỏi nhất tận đáy lòng.

Lục Tri Dã chăm chú nhìn ta, một lát sau mới trầm ổn đáp lời:

"Phải."

Mặt ta lập tức nóng bừng lên, phỏng chừng có thể đem đi rán bánh được luôn.

Ngài lại chậm rãi nói thêm:

"Ban đầu, ta chỉ đơn thuần cảm thấy cái miệng này của nàng rất hữu dụng, có thể mượn sức để phá án. Nhưng về sau lại cảm thấy, nàng dù bị đánh đập tàn nhẫn cũng tuyệt không rơi lệ, dấn thân vào hiểm nguy tra án cũng chẳng hề chùn bước. Rõ ràng trong lòng sợ hãi đến mức muốn chết đi được, vậy mà vẫn kiên cường dám đứng ra đàm phán điều kiện."

"Khương Vãn Huỳnh, ta từng chứng kiến qua vô số kẻ gan dạ, nhưng nàng lại là người xuất sắc nhất trong cái việc rõ ràng vô cùng sợ hãi, nhưng vẫn cắn răng tiếp tục tiến về phía trước."

Ta lí nhí đáp lời:

"Ngài khen ngợi người khác mà nghe cứ như đang viết hồ sơ vụ án vậy."

Ngài thẳng thắn thừa nhận:

"Ta không biết cách nào khác."

Ta vốn dĩ muốn nói rằng ta không hề ghét ngài. Thế nhưng, lời vừa trào ra khỏi miệng lại biến thành:

"Ta cảm thấy eo của ngài rất thon."

Lục Tri Dã ho sặc sụa. Đại nương bán bánh đứng ngay bên cạnh cười ngặt nghẽo đến mức chiếc xẻng lật bánh trong tay cũng rung lên bần bật. Ta vội vàng nhét tịt miếng bánh vào miệng, trong lòng chỉ hận không thể lập tức đào một cái lỗ để tự chôn sống chính mình ngay tại chỗ.

Đúng lúc này, tiếng lộc cộc của xe ngựa vang lên rồi dừng hẳn bên vệ đường. Tiêu Cảnh Hành chậm rãi vén rèm xe, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chúng ta. Chàng liếc nhìn chiếc bánh nướng trên tay ta, rồi lại dời tầm mắt sang Lục Tri Dã.

"Khương cô nương vừa mới dùng thuốc xong, không nên ăn quá nhiều đồ dầu mỡ."

Ta buột miệng:

"Chàng quản ta nghiêm ngặt chẳng khác nào mẫu thân ta vậy."

Tiêu Cảnh Hành nhàn nhạt hỏi lại:

"Vậy nàng có chịu nghe lời hay không?"

Ta đáp gọn lỏn:

"Không nghe."

Chàng vươn tay ra:

"Lên xe đi."

Lục Tri Dã lập tức tiến lên ngăn cản:

"Nàng ấy vừa mới rời khỏi Tuần phòng ty, cứ để ta đích thân đưa nàng ấy về."

Tiêu Cảnh Hành hờ hững liếc nhìn vết thương hãy còn rỉ máu trên vai ngài, mỉa mai:

"Vết thương của Lục thống lĩnh vẫn chưa lành hẳn, tốt nhất đừng nên cậy mạnh."

Lục Tri Dã cũng chẳng vừa, lạnh lùng đáp trả:

"Tiêu thế tử ho lao đến mức độ này rồi, cũng đừng phí tâm sức đi lo chuyện bao đồng của người khác."

Ta bị kẹp chặt ở giữa hai người bọn họ, bực dọc đến mức chỉ muốn úp thẳng chiếc bánh nướng lên mặt cả hai. Và thế là, cái miệng mắc bệnh nói thật vô cùng công bằng của ta lại tự động thốt lên:

"Hai người cãi nhau

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

trông chẳng khác nào hai con chó đang tranh giành một khúc xương vậy."

Người đi đường xung quanh nghe thấy thế đều đồng loạt bật cười khúc khích. Tiêu Cảnh Hành và Lục Tri Dã lập tức im bặt, sắc mặt cứng đờ. Ta vội vàng chui tọt vào trong xe ngựa, bỏ lại một câu:

"Bây giờ ai còn mở miệng nói thêm câu nào nữa, kẻ đó chính là chó."

Ngay trước khoảnh khắc rèm xe buông xuống che khuất tầm nhìn, ta loáng thoáng nghe thấy Tiêu Cảnh Hành cất lời với Lục Tri Dã:24

"Nàng ấy lên xe ngựa của ta."

Lục Tri Dã lạnh nhạt đáp trả:

"Nàng ấy ăn bánh nướng của ta."

Ta bất lực đến mức chỉ muốn đập đầu vào thành xe cho xong chuyện.

Chẳng bao lâu sau, trong cung nhanh chóng truyền tới đạo thánh chỉ thứ hai. Hoàng thượng truyền gọi ta tiến cung, yêu cầu ta phải đối chất trước mặt Tam ty hội thẩm để phân biệt thật giả của quyển sổ cũ kia. Trên dưới Khương phủ nghe tin mà sợ hãi tột độ, bầu không khí nặng nề tựa như sắp đưa ta ra pháp trường chịu án trảm. Phụ thân ta đứng chôn chân ngoài cửa đợi suốt nửa canh giờ, trong tay ôm khư khư một chiếc áo choàng mới tinh.

"Vãn Huỳnh, trong cung gió lớn, con hãy mặc vào đi."

Ta lẳng lặng nhìn chiếc áo choàng. Trước kia Khương Nguyệt Nhu luôn than sợ lạnh, bao nhiêu gấm vóc, da lông thượng hạng nhất trong phủ đều được ưu tiên dành hết cho tỷ ấy. Những mùa đông giá rét năm xưa, ta ra ngoài chỉ có thể khoác độc một chiếc áo choàng cũ kỹ từ năm trước, cổ áo thậm chí còn bị mọt cắn thủng một lỗ lớn. Ta cất lời, giọng điệu bình thản:

"Chiếc áo này vốn dĩ được may cho tỷ tỷ, có phải không?"

Sắc mặt phụ thân ta thoáng chốc trở nên lúng túng, gượng gạo. Ta lại tiếp lời:

"Không sao đâu, con không chê."

25

Nghe ta nói vậy, hốc mắt ông bỗng chốc đỏ hoe.

26

"Trước kia là do phụ thân hồ đồ."

Ta vốn định nói hai chữ bỏ đi. Thế nhưng, căn bệnh quái ác lại ép ta thốt ra những lời tận đáy lòng:

"Người không hề hồ đồ, người chỉ là muốn bớt đi chút phiền phức mà thôi. Tỷ tỷ khóc lóc ầm ĩ, người liền vội vàng dỗ dành. Con chịu đau đớn mà cắn răng không lên tiếng, người liền mặc nhiên xem như con không hề biết đau."

Bàn tay đang ôm chiếc áo choàng của phụ thân bỗng run lên nhè nhẹ. Ta vươn tay nhận lấy chiếc áo, khoác lên người rồi nhạt giọng buông lời:

"Áo choàng thì con nhận, nhưng tha thứ thì không."

Trước cổng cung uy nghi, Tiêu Cảnh Hành và Lục Tri Dã đều đã đứng chờ sẵn từ lúc nào. Một người trên tay bưng bát thuốc đen ngòm, một người thì đặt hờ tay lên chuôi đao bên hông. Ta nhìn hai người họ, cất tiếng hỏi:

"Hai người sẽ không lại cãi nhau nữa đấy chứ?"

Lục Tri Dã dứt khoát đáp:

"Không."

Tiêu Cảnh Hành lại hờ hững buông một câu:

"Còn phải xem thái độ của hắn."

Ta thở dài, nói thẳng:

"Tiêu thế tử, bộ dạng của chàng bây giờ chẳng giống một người đang mang bệnh chút nào, mà giống một kẻ đang cố ý gây sự thì đúng hơn."

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL