Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Sữa Tắm Gội Rửa Mặt 3in1 Purité Baby Kháng Khuẩn

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Ta liếc mắt nhìn ngài ấy, thẳng thừng vạch trần:

"Ngài tin ta là bởi vì ngài phá án nhiều đến mức sinh ngốc rồi, nhìn ai cũng thấy khả nghi, lời của bất cứ kẻ nào ngài cũng chỉ nghe lọt tai có một nửa mà thôi."

Hoàng thượng khẽ đặt chén trà lưu ly xuống mặt bàn gỗ tử đàn, phát ra một tiếng lạch cạch thanh thúy.

"Khương Vãn Huỳnh, trẫm ban cho ngươi một đạo khẩu dụ. Hạn cho ngươi trong vòng ba ngày, phải điều tra cho rõ ngọn ngành vụ án Tiêu Cảnh Hành bị hạ độc."

Ta nghe xong mà kinh hãi đến mức đánh rơi cả miếng điểm tâm trên tay, vội vàng kêu lên:

"Hoàng thượng minh xét, ta vốn dĩ đâu phải là quan viên trong triều!"

Hoàng thượng ung dung đáp:

"Cho nên trẫm mới phái Lục Tri Dã đi theo hỗ trợ ngươi."

Tiêu Cảnh Hành lập tức chắp tay thưa:

"Thần là khổ chủ trong vụ án này, đương nhiên cũng có thể dốc sức giúp đỡ."

Ta cạn lời nhìn qua nhìn lại hai nam nhân trước mắt, nhịn không được bèn hỏi:

"Rốt cuộc là Người đang phái người tới giúp ta, hay là phái hai cái đuôi phiền phức tới để giám sát ta vậy?"

Hoàng thượng khẽ nhếch môi:

"Là cả hai."

32

Muốn điều tra cặn kẽ nguồn gốc chén thuốc của Tiêu Cảnh Hành, nơi đầu tiên phải đến đương nhiên là Quốc công phủ.

Quốc công phu nhân vốn dĩ chẳng hề ưa thích gì ta.

Bà ấy ngồi đoan chính nơi vị trí chủ tọa trong chính sảnh, ánh mắt phóng về phía ta còn lạnh lẽo, buốt giá hơn cả nước giếng giữa tiết trời đông giá rét.

"Khương cô nương đây còn chưa chính thức bước qua cửa lớn nhà họ Tiêu, vậy mà đã muốn nhúng tay điều tra dược phòng trong phủ của ta rồi sao?"

Ta quy củ cúi người hành lễ, nhàn nhạt đáp lời:

"Phu nhân bớt giận, thực ra ta cũng chẳng hề muốn tới đây chút nào. Nhi tử của người ngày ngày phải uống thứ thuốc bẩn thỉu suốt mười năm trời mà đến nay vẫn còn thở được, hoàn toàn là nhờ vào cái mạng của chàng ấy quá cứng mà thôi."

Sắc mặt Quốc công phu nhân thoắt cái biến đổi vặn vẹo.

Tiêu Cảnh Hành thấy vậy vội vàng lên tiếng xoa dịu:

"Mẫu thân bớt giận, lời nói của nàng ấy vốn dĩ không chịu sự khống chế của bản thân."

Ta lập tức bồi thêm một câu:

"Thực ra cũng có thể khống chế được đôi chút, chủ yếu là phải xem ta có muốn nhẫn nhịn hay không mà thôi."

Lục Tri Dã khoanh tay đứng tựa bên khung cửa, khóe môi nhịn không được khẽ giật giật.

Dưới áp lực của thánh chỉ, Quốc công phu nhân cuối cùng cũng đành phải sai hạ nhân mở khóa dược phòng.

Quản sự trông coi dược phòng mang họ Hồ, là một nam nhân có vóc dáng cao gầy, lúc này đang đứng khép nép, mười ngón tay luống cuống liên tục vò vò góc áo.

Ta bước tới, cất tiếng hỏi:

"Thuốc của Tiêu thế tử bình thường là do ai phụ trách sắc?"

Hồ quản sự cúi gầm mặt, ấp úng đáp:

"Bẩm... vẫn luôn do tiểu nhân đích thân trông coi ạ."

Ta lạnh lùng vạch trần:

"Ngươi đang nói dối. Mỗi ngày cứ đến giờ Thân, ngươi đều lén lút chuồn tới con ngõ phía sau phủ để đánh bạc. Thuốc củ

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

a Thế tử thực chất là do đứa cháu của ngươi trông chừng."

Hồ quản sự nghe vậy thì sợ hãi đến mức hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất kêu oan:

"Xin cô nương minh giám cho, tiểu nhân quả thực chỉ thỉnh thoảng mới đi một lát thôi ạ!"

Ta cười nhạt, buông lời mỉa mai:

"Một tháng có ba mươi ngày mà ngươi đi sòng bạc hết hai mươi bảy ngày, nếu như vậy cũng được gọi là 'thỉnh thoảng', thế thì ta đây chắc cũng chỉ 'thỉnh thoảng' mới gây họa mà thôi."

Lục Tri Dã không nói hai lời, lập tức ra hiệu cho thị vệ tiến lên áp giải Hồ quản sự sang một bên để chờ xét hỏi.

Ngay khi cánh cửa tủ thuốc bằng gỗ lim vừa được mở tung ra, ta liền ngửi thấy một mùi hương ngai ngái, ngòn ngọt pha lẫn chút vị đắng chát xộc thẳng vào mũi.33

Tiêu Cảnh Hành đưa một chiếc khăn tay về phía ta, khẽ nhắc nhở:

"Đừng tới quá gần."

Ta lắc đầu không nhận, ánh mắt vẫn dán chặt vào tủ thuốc:

"Mùi này vốn không hề có trong phương thuốc của chàng."

Quốc công phu nhân nghe vậy thì biến sắc, vội vàng gặng hỏi:

"Rốt cuộc đó là thứ gì?"

Ta đáp lời:

"Ta không biết tên gọi chính xác, chỉ biết mùi vị của nó rất giống với gói ngải cứu đã lên mốc meo cất trong Thái y viện."

Lục Tri Dã lập tức phái người truyền gọi thái y đến. Vị thái y già cẩn thận kiểm tra hồi lâu, cuối cùng mò mẫm từ một ngăn bí mật nằm sâu bên trong tủ thuốc ra một gói bột có màu nâu đen. Ông vuốt râu, sắc mặt ngưng trọng bẩm báo rằng, loại thuốc này nếu chỉ dùng với một lượng nhỏ sẽ khiến người bệnh ho hen dai dẳng, cơ thể ngày một suy kiệt; còn nếu dùng với liều lượng lớn thì chắc chắn sẽ mất mạng.

Thân thể Quốc công phu nhân lảo đảo chực ngã, dường như không chịu nổi đả kích này. Hồ quản sự sợ hãi tột độ, liên tục dập đầu xuống nền gạch kêu khóc:

"Xin phu nhân tha mạng, tiểu nhân cũng chỉ vì bị kẻ khác ép buộc mà thôi!"

Lục Tri Dã lạnh lùng cất giọng tra hỏi:

"Kẻ nào to gan dám ép buộc ngươi?"

Hồ quản sự run rẩy ngẩng lên, ánh mắt lén lút liếc nhìn về phía Liễu ma ma đang đứng hầu hạ ngay bên cạnh Quốc công phu nhân. Sắc mặt Liễu ma ma thoắt cái trắng bệch như tờ giấy, bà ta cắn răng, đột nhiên lấy đà lao thẳng đầu vào cây cột trụ giữa sảnh để tự vẫn. Lục Tri Dã nhanh như chớp vươn tay ra, dùng sức cản lại hành động ngu ngốc ấy. Ta đứng một bên, nhàn nhạt lên tiếng:

"Đừng vội tìm đến cái chết. Cho dù bà có chết đi chăng nữa, ta vẫn sẽ nói ra toàn bộ sự thật."

Nghe vậy, Liễu ma ma hoàn toàn tuyệt vọng, cả người mềm nhũn ngã quỵ xuống đất. Quốc công phu nhân trân trối nhìn cảnh tượng trước mắt, giọng nói run rẩy mang theo sự không dám tin:

"Ngươi đã hầu hạ bên cạnh ta suốt hai mươi năm ròng rã, cớ sao lại nhẫn tâm hãm hại Hành nhi?"

Liễu ma ma òa khóc nức nở, nước mắt giàn giụa:

"Cháu trai độc nhất của lão nô hiện đang nằm trong tay bọn họ, lão nô thật sự hết cách rồi!"

Ta nhíu mày hỏi tiếp:

"Bọn họ mà bà nói tới, rốt cuộc là ai?"

Liễu ma ma ôm mặt, nức nở thốt ra hai chữ:

"Nghiêm gia."

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL