Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Má Hồng Dạng Kem Canmake Cream Cheek
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Tri Dã nghe vậy liền mỉm cười. Tiêu Cảnh Hành từ phía sau thong thả đưa sang một chén trà:
"Lục thống lĩnh quả thực đã vất vả rồi."
Lục Tri Dã đưa tay nhận lấy, nhàn nhạt đáp trả:
"Tiêu thế tử ngồi chờ đợi chắc hẳn cũng vất vả không kém."
Ta nhíu mày, nhịn không được bèn lên tiếng:
"Hai người có thể đừng dùng cái kiểu khách sáo giả tạo ấy nữa được không? Thật khiến ta buồn nôn."
Cả hai nam nhân đồng thời im bặt, cúi đầu uống trà.
Cuốn danh sách rốt cuộc cũng được mở ra. Nghiêm gia, Trâu đại nhân, mấy vị thái y trong Thái y viện, quản sự ngoại viện của Quốc công phủ và cả phòng thu chi của Khương phủ... tất cả đều rành rành có tên trong đó. Thế nhưng, ở hàng chữ dưới cùng lại xuất hiện một cái tên vô cùng quen thuộc. Thường Quý. Lão già bán tượng đường.
36
Sắc mặt ta tức khắc biến đổi. Lục Tri Dã trầm giọng phân tích:
"Thường Quý không chỉ đơn thuần là một nhân chứng sống. Những năm qua, ông ta từng âm thầm thay mặt Nghiêm gia vận chuyển đồ đạc, mãi đến sau này lương tâm cắn rứt mới sinh lòng hối hận."
Ta vội vàng hỏi:
"Hiện giờ ông ấy đang ở đâu?"
Tiêu Cảnh Hành đáp:
"Đang được bảo vệ nghiêm ngặt trong cung."
Ta lắc đầu, cảm thấy có điều chẳng lành:
"Không đúng. Nghiêm gia cố ý để chúng ta dễ dàng lấy được cuốn danh sách này, mục đích chính là muốn Hoàng thượng nảy sinh nghi ngờ đối với ông ấy. Nếu Thường Quý bị diệt khẩu ngay lúc này, nguồn gốc của bức huyết thư sẽ triệt để trở thành một nút thắt chết không thể nào tháo gỡ."
Lục Tri Dã nghe xong, lập tức quay người sải bước bỏ đi. Ta không chần chừ, vội vã cất bước đi theo. Tiêu Cảnh Hành đưa tay ra cản ta lại:
"Nàng hãy ở lại đây."
Ta kiên quyết lắc đầu:
"Không được."
Chàng nhíu mày, ánh mắt lộ vẻ lo âu:
"Trong cung hiện giờ vô cùng nguy hiểm."
Ta nhìn thẳng vào mắt chàng, rành rọt nói:
37
"Chính vì nguy hiểm nên ta mới càng phải đi. Nếu Thường Quý chết, vụ án của Tiên hoàng hậu sẽ một lần nữa bị kéo chìm vào vũng bùn lầy, và nguyên nhân chàng trúng độc mười năm qua cũng vĩnh viễn không thể điều tra rõ ràng được nữa."
Tiêu Cảnh Hành chậm rãi đặt tay lên vai ta, lực đạo kiên định mà dịu dàng.
"Khương Vãn Huỳnh, nàng nhớ kỹ, nàng không phải là tấm khiên để che chắn cho bất kỳ kẻ nào cả."
Ta ngẩn người nhìn chàng. Câu nói này, ta đã mòn mỏi chờ đợi suốt bao nhiêu năm qua. Ở chốn Khương gia lạnh lẽo ấy, chưa từng có một ai nguyện ý nói với ta những lời như vậy. Ta khẽ đáp:
"Ta biết. Cho nên lần này, là chính bản thân ta muốn đi."
Chàng lặng lẽ buông tay, nhường đường cho ta.
Bên ngoài cửa phụ của hoàng cung, Thường Quý đang được hai tên nội thị xốc nách dìu ra ngoài. Vừa nhìn thấy bóng dáng ta, ánh mắt ông
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
"Thường Quý, ông định đi đâu?"
Nghe tiếng ta, ông ta hoảng hốt quay người, liều mạng bỏ chạy. Lục Tri Dã lập tức phi thân đuổi theo. Khi Thường Quý bị đè nghiến xuống mặt đất lạnh lẽo, từ trong vạt áo trước ngực ông ta bất ngờ rơi ra một gói bột độc. Ông ta bật khóc nức nở:
38
"Thảo dân thực sự không muốn hãm hại ai cả! Là người của Nghiêm gia đã bắt cóc cháu gái của thảo dân."
Ta nhíu mày truy hỏi:
"Cháu gái ông hiện đang ở đâu?"
Ông ta run rẩy đáp:
"Ở Thọ An cung."
Thọ An cung, chính là nơi Thái hậu đang bị giam lỏng. Hoàng thượng vừa nhận được mật báo, lập tức đích thân dẫn theo cấm quân đi tới.
Bên trong Thọ An cung vắng lặng, hoàn toàn không có bóng dáng của đứa trẻ nào. Chỉ có Thái hậu đang tĩnh tọa trước Phật đường, trên án thư trước mặt bà ta đặt chỏng chơ một chiếc giày nhỏ của trẻ con. Bà ta chậm rãi quay đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn chòng chọc vào ta.
"Khương Vãn Huỳnh, cái miệng này của ngươi quả thực rất đáng bị cắt đi."
Ta thản nhiên đáp trả:
"Những người muốn cắt lưỡi ta còn nhiều lắm, phiền Thái hậu chịu khó xếp hàng chờ đến lượt."
Chiếc giày nhỏ kia chỉ là đồ giả. Cháu gái của Thường Quý thực chất đã bị tay sai của Nghiêm gia bí mật chuyển đi từ lâu. Thái hậu tàn độc dùng một chiếc giày giả mạo để uy hiếp, ép buộc Thường Quý phải mang theo bột độc đi nhận tội thay, sau đó mượn cớ để ông ta chết thảm ngay ngoài cửa cung. Thường Quý quỳ rạp dưới nền gạch lạnh lẽo, khóc lóc thảm thiết đến mức không thể thốt nên lời.
39
Hoàng thượng ánh mắt phức tạp nhìn Thái hậu, cất giọng trầm buồn:
"Mẫu hậu, mọi chuyện hãy dừng lại ở đây đi."
Thái hậu bỗng nhiên ngửa mặt lên trời bật cười sằng sặc.
"Chỉ vì một nữ nhân đã chết rục xương mười năm trời, mà nay ngươi lại muốn mở công đường thẩm vấn chính mẫu thân ruột thịt của mình sao?"
Hoàng thượng siết chặt hai tay, kiên định nói:
"Tiên hoàng hậu cũng là thê tử kết tóc xe tơ của trẫm."
Thái hậu trừng mắt nhìn chằm chằm vào dung nhan của bậc đế vương, gằn từng chữ:
"Nếu năm xưa ả ta còn sống, Nghiêm gia chúng ta liệu có được vinh quang như ngày hôm nay sao? Ngươi tưởng mình có thể ngồi vững vàng trên chiếc long ỷ kia sao?"
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt của tất cả mọi người có mặt trong đại điện đều đồng loạt biến đổi. Ta tiến lên một bước, dõng dạc nói:
"Người đã thừa nhận rồi."
Thái hậu quay phắt sang nhìn ta, trong đáy mắt vẩn đục tràn ngập sự căm hận tột độ.
"Ai gia thừa nhận điều gì chứ? Thừa nhận đã dọn sạch mọi chướng ngại vật để trải đường cho Hoàng thượng sao? Thừa nhận đã ra tay giết chết một nữ nhân ngu ngốc dám cản đường sao? Khương Vãn Huỳnh, ngươi ngây thơ tưởng rằng bản thân mình đã thắng rồi ư?"
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!