Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Nước Giấm Uống Daesang Hương Lựu 900ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Ta gật đầu phụ họa:
"Đúng vậy, ta muốn gả cho lão Triệu bán hoành thánh ở mạn tây thành cơ. Nước canh nhà ông ấy hầm rất ngọt, gả qua đó lại chẳng cần phải thức khuya dậy sớm thỉnh an trưởng bối."
"Lạch cạch." Cây bút lông trong tay tên ngỗ tác bên cạnh rơi thẳng xuống nền đất lạnh lẽo.
Tiêu Cảnh Hành lẳng lặng nhìn ta:
"Lão Triệu năm nay đã sáu mươi ba tuổi rồi."
Ta thản nhiên đáp:
"Cho nên ông ấy mới nhanh chầu trời."
Lục Tri Dã nghe đến đây, rốt cuộc không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Ta bị bọn họ cười cợt đến mức thẹn quá hóa giận, bèn hậm hực quay người đi, dời tầm mắt về phía thi thể lão đạo sĩ. Chợt, dưới mép tấm vải trắng toát lộ ra một góc giấy màu vàng xám. Ta vươn tay rút nó ra. Đó là một lá bùa đã rách nát, bên trên nét chu sa viết rõ hai chữ: Thận Ngôn.
Cổ họng ta bỗng chốc khô khốc. Tiêu Cảnh Hành lại nhanh tay hơn một bước, vươn tay đoạt lấy lá bùa.
"Thứ này, ta đã từng nhìn thấy."
Lục Tri Dã lập tức tra hỏi:
14
"Thấy ở đâu?"
Tiêu Cảnh Hành dời mắt nhìn thẳng vào ta, chậm rãi nói:
"Cửa sau Khương phủ, ngay trên quầy bán tượng đường."
Ta buột miệng la lên:
"Chàng bám đuôi theo dõi ta?"
Tiêu Cảnh Hành đáp lại bằng thái độ vô cùng bình thản:
"Phải."
Ta tức giận mắng:
"Chàng đúng là có bệnh!"
Chàng thản nhiên gật đầu:
"Có."
Nhất thời, ta nghẹn họng, hoàn toàn không biết phải đáp trả tên vô lại này như thế nào.
15
Trời còn chưa kịp hửng sáng, ta đã bị đưa về Khương phủ.
Người áp giải ta không phải Lục Tri Dã, mà lại chính là hạ nhân do Khương phủ phái tới. Vừa bước chân vào chính sảnh, ta đã thấy Khương Nguyệt Nhu khóc lóc ngã gục trên mặt đất. Tỷ tỷ tốt của ta đang nức nở bẩm báo rằng Lan Hương đã to gan trộm yêu bài của nàng ta rồi sợ tội bỏ trốn, nàng ta thân là chủ tử, cam tâm tình nguyện chịu phạt vì tội quản giáo hạ nhân không nghiêm.
Ta vừa bước qua bậc cửa, nàng ta liền ngẩng khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên, nghẹn ngào gọi:
"Muội muội, tối qua Lan Hương từng lén lút tới ngoài viện của muội. Nàng ta khai rằng muội đã thưởng cho nàng ta năm mươi lượng bạc trắng, sai nàng ta mang yêu bài tới vứt ở miếu hoang."
Ta lạnh lùng rũ mắt, nhìn chằm chằm vào Lan Hương đang quỳ rạp dưới đất. Trên mặt ả tỳ nữ vẫn còn in hằn dấu năm ngón tay đỏ chót, hai bàn tay run rẩy không ngừng cào cấu vào mép cổ tay áo. Ta cất giọng hỏi:
"Là kẻ nào đã dạy ngươi nói những lời này?"
Lan Hương dập đầu khóc lóc:
"Nhị tiểu thư, nô tỳ tuyệt đối không dám nói nửa lời dối trá."
Ta nhếch mép, rành mạch vạch trần:
"Ngươi đang nói dối. Tối hôm qua ngươi chỉ nhận được hai mươi lượng, hoàn toàn không phải năm mươi lượng. Số bạc dơ bẩn ấy hiện đang được giấu dưới tấm ván thứ ba bên dưới gầm giường của ngươi. Tiền bốc t
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Lan Hương kinh hãi, đột ngột ngẩng phắt đầu lên nhìn ta trân trân. Cùng lúc đó, chiếc khăn tay lụa mỏng manh trong tay Khương Nguyệt Nhu cũng bị siết chặt đến mức nhăn nhúm, biến dạng.16
Phụ thân tức giận quát lớn:
"Đến chuyện một ả nha hoàn giấu tiền ở đâu ngươi cũng tường tận, vậy mà còn dám giảo biện rằng không phải do ngươi sai khiến?"
Ta bình thản đáp lời:
"Bởi vì tối qua Lan Hương cứ khóc lóc nỉ non dưới cửa sổ phòng ta, âm thanh thê lương chẳng khác nào tiếng mèo hoang gào xuân, ồn ào đến mức khiến ta không tài nào chợp mắt được."
Sắc mặt Lan Hương thoắt cái đỏ bừng. Mẫu thân nhíu mày, buông lời quở trách:
"Thật là thô tục."
Ta nhàn nhạt liếc nhìn bà một cái, cất giọng:
"Mẫu thân, trước khi trách mắng con, người có thể tháo cây trâm vàng trên đầu tỷ tỷ xuống được không? Đó vốn là di vật mà ngoại tổ mẫu đã để lại cho con."
Mẫu thân giật mình, theo bản năng đưa tay sờ lên cây trâm đang cài trên búi tóc của Khương Nguyệt Nhu. Mấy bà tử đang hầu hạ trong chính sảnh lén lút đưa mắt nhìn nhau. Khương Nguyệt Nhu vội vàng tháo cây trâm vàng xuống, nhét mạnh vào tay ta, nghẹn ngào nói:
"Nếu muội muội đã thích thì cứ lấy đi, hà tất phải buông lời cay nghiệt khiến mẫu thân khó xử trước mặt bao người như vậy?"
Ta lạnh lùng đáp:
"Không phải là ta thích, mà vật này vốn dĩ thuộc về ta."
Nước mắt Khương Nguyệt Nhu lại lã chã tuôn rơi:
"Ta biết muội vẫn luôn oán hận ta, nhưng chuyện của Lan Hương quả thực không hề liên can đến ta."
Ta mặc kệ ả, quay sang tra hỏi Lan Hương:
"Là kẻ nào đã sai ngươi mang yêu bài ném vào miếu hoang?"
Lan Hương cắn chặt môi dưới, nhất quyết không hé răng nửa lời. Ta thong thả nói tiếp:
"Đệ đệ của ngươi nợ một khoản tiền lớn ở sòng bạc Đông thị, hôm qua đã có kẻ ra mặt trả thay cho hắn. Kẻ vung tiền ấy, chính là Triệu ma ma đang hầu hạ trong viện của tỷ tỷ."
Triệu ma ma vốn đang đứng lẫn phía sau đám người, nghe vậy sắc mặt liền cứng đờ như tượng đá. Phụ thân ta trầm giọng quát lệnh:
"Người đâu, lập tức đi lục soát phòng của Triệu ma ma cho ta!"
Khương Nguyệt Nhu bật khóc nức nở:
"Phụ thân, bây giờ mỗi câu mỗi chữ muội muội thốt ra đều như dao găm làm tổn thương người khác, sao người có thể dung túng cho muội ấy hồ nháo như vậy?"
Phụ thân trừng mắt nhìn ta, gằn từng chữ:
"Khương Vãn Huỳnh, nếu ngươi vẫn không thể đưa ra bằng chứng xác thực, ta sẽ đích thân trói ngươi giao cho Tuần phòng ty."
Ta nhún vai, thản nhiên đáp:
"Được thôi, dẫu sao cơm canh ở Tuần phòng ty tính ra vẫn nhiều thịt cá hơn ở Khương phủ."
Gân xanh trên trán phụ thân giật liên hồi. Đúng lúc này, từ bên ngoài bỗng truyền đến giọng nói trầm ổn của Lục Tri Dã.
"Khương đại nhân đang định đưa ai đến Tuần phòng ty vậy?"
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!