Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Dầu gội Nguyên Xuân
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Ngập ngừng một chút, Viên Hiểu Văn kể tiếp:
"Tớ trông thấy cậu ấy và chồng đang cãi nhau. Cậu ấy mắng chồng là kẻ lăng nhăng, gặp ai yêu kẻ đó, mỗi ngày thích một người mới, ngay cả bạn thân của vợ cũng không buông tha."
"Sau đó Đỗ Kiệt nói anh ta chỉ thích người đẹp. Hắn bảo Kiều Thanh Thanh xinh đẹp như thế, anh ta nhìn thêm mấy lần thì có sao? Anh ta còn trách ngược lại Manh Manh hẹp hòi, lại đi ghen tuông với cả bạn thân của mình."
Viên Hiểu Văn vội vàng nắm lấy tay Kiều Thanh Thanh giải thích:
"Thanh Thanh, Manh Manh không phải người như thế đâu, người không tốt là Đỗ Kiệt! Đỗ Kiệt cố tình châm ngòi ly gián đấy. Cậu đừng hiểu lầm Manh Manh. Ba người chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình cảm sâu đậm biết bao nhiêu, có gì hiểu lầm chúng ta phải nói ngay, đừng để ảnh hưởng đến tình cảm chị em."
Đây là lần đầu tiên Kiều Thanh Thanh biết đến chuyện này. Cô không nhịn được mà cảm thấy buồn nôn, một cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng.
Thảo nào trong mấy lần ít ỏi cô gặp Đỗ Kiệt vì nể mặt Trịnh Manh, cô luôn cảm thấy ánh mắt hắn ta nhìn mình là lạ, nhớp nháp khó chịu. Sau mỗi lần Đỗ Kiệt rời đi, tâm trạng của Trịnh Manh cũng sa sút một phen. Thì ra là vì chuyện này.
Kết hợp với ký ức kiếp trước, khi Đỗ Kiệt cười cợt nói chuyện với đám cướp xông vào nhà cô, mọi thứ càng khiến cô cảm thấy ghê tởm đến tận xương tủy.
"Thanh Thanh, Manh Manh đúng là kiểu người yêu vào thì mất não, nhưng tình cảm cậu ấy dành cho chúng ta là thật..."Viên Hiểu Văn ân cần khuyên giải: "Manh Manh đối xử với chúng ta tốt như thế, cậu ấy sẽ không dễ dàng bị chồng mình gài bẫy đâu. Cậu phải tin tưởng cậu ấy. Không sao đâu, cậu đừng nghĩ ngợi chuyện này nữa."
Kiều Thanh Thanh khẽ lắc đầu, thở dài: "Khúc mắc giữa tớ và Manh Manh không phải chuyện này, cậu đừng tự trách mình."
Viên Hiểu Văn ủ rũ cụp mắt xuống, thì thầm: "Sau này tớ phải học cách quản cái miệng mình thật tốt mới được... Thôi đừng buồn nữa, cậu xem ai đang đứng ở ven đường kìa?"
Kiều Thanh Thanh cho xe từ từ dừng lại, người đứng đó chính là Hồ Nham Hải.
Đôi mắt Viên Hiểu Văn lập tức lóe sáng, cô cầm túi xách bước xuống xe, quay đầu lại niềm nở mời: "Thanh Thanh, vào nhà tớ ngồi một lúc đi! Buổi trưa mẹ tớ mới làm sủi cảo bỏ vào tủ lạnh cho tớ, để tớ nấu cho cậu ăn."
Kiều Thanh Thanh mỉm cười từ chối: "Không cần đâu, mẹ tớ đang qua thăm tớ, tớ phải về với bà ấy."
"Thì ra là dì tới, vậy cậu mau về đi, hôm nào tớ tìm cậu chơi sau."
Hồ Nham Hải gật đầu chào Kiều Thanh Thanh, sau đó ân cần đưa tay đỡ lấy Viên Hiểu Văn. Hai người sánh vai nhau đi vào hành lang chung cư.
Kiều Thanh Thanh nhìn theo bóng lưng bọn họ, trong ánh mắt tràn đầy vẻ dịu dàng và thương xót. Cô thầm chúc bọn họ có thể hạnh phúc, sống những ngày tháng bình yên còn lại.
Về đến nhà, mẹ cô đã nhắn tin báo rằng bà đã về khách sạn. Bà dặn cô hãy ngủ sớm, đừng nên thức khuya, còn nói thêm là ba mẹ chồng và anh chồng của cô cũng đã đến khách sạn nghỉ ngơi rồi, bảo cô đừng lo lắng.
Sự yêu thương bình thường, giản dị này khiến Kiều Thanh Thanh cảm thấy vô cùng ấm áp.
Nhưng có lẽ vì nỗi ám ảnh từ kiếp trước, khi không thấy chồng trở về, cô trằn trọc ngủ không yên. Cũng may, hôm nay mới hơn mười một giờ đêm, Thiệu Thịnh An đã trở lại.
Anh mang về cho cô hai hộp điểm tâm, vui vẻ nói: "Ngày trước em thích bánh xoài ở tiệm này nhất. Đúng lúc hôm nay anh qua đó làm việc nên tiện đường mua cho em."
Thiệu Thịnh An vừa thay quần áo vừa kể chuyện: "Công việc hôm nay rất thuận lợi. Anh Vương bảo ngày mai có thể chuyển một lô hàng qua. Còn em thì sao?"
Kiều Thanh Thanh kể chi tiết những việc mình đã làm hôm nay cho anh nghe.
Thiệu Thịnh An chăm chú lắng nghe, sau đó không tiếc lời khen ngợi vợ: "Thanh Thanh nhà chúng ta giỏi quá! Em chờ một lúc, đợi anh xong việc bên này sẽ đi giúp em."
"Không sao đâu, anh cứ làm việc của anh đi, chúng ta chia nhau ra hành động thì hiệu quả mới cao hơn. Ngày mai em phải đi đến quán hoành thánh trước nhà để lấy hàng, còn phải mua thêm rất nhiều đồ nữa đấy."
Kiều Thanh Thanh nói tiếp, giọng hơi lo lắng: "Em tiêu phí hơi quá tay rồi, đêm nay em liệt kê cho anh nghe nhé."
Thiệu Thịnh An cười xòa: "Tiêu phí quá tay chỗ nào chứ? Thức ăn thì nên dùng đồ tốt mà. Em nhắc anh mới nhớ, chúng ta còn phải mua những món mình thích nữa, để sau này muốn ăn là có ăn ngay."
Nói rồi, Thiệu Thịnh An lấy giấy bút ra, bắt đầu viết danh sách liệt kê các món ăn vặt, chọc cho Kiều Thanh Thanh bật cười. Cô ngồi bên cạnh, tựa đầu vào vai xem anh viết.
Thiệu Thịnh An vừa viết vừa thủ thỉ: "Chuyện hôm nay bao gồm cả việc anh lừa ba mẹ nữa. Anh nói với họ là gần đây anh rất bận vì phải đi kiểm tra sức khỏe khắp nơi, em cũng phải đi cùng nên chúng ta không thường xuyên ở nhà."
Bỗng nhiên, Thiệu Thịnh An ngừng bút, nghiêm túc nói: "Anh đã hẹn lịch phẫu thuật thắt ống dẫn tinh vào cuối tuần này. Em hãy hủy bỏ thủ thuật của em đi."
"Thịnh An, anh nói phẫu thuật gì cơ?" Kiều Thanh Thanh sững sờ, ngỡ là mình nghe lầm.
"Sao thế?" Thiệu Thịnh An nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn cô: "Anh đã hỏi ý kiến bác sĩ rồi. Anh làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh sẽ tốt hơn, thời gian hồi phục cũng nhanh hơn. Anh chọn thứ Sáu vì nghĩ ít nhất phải mất nửa tháng nữa chúng ta mới mua sắm xong đ
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Anh giải thích cặn kẽ: "Chẳng phải em nói nửa tháng sau các nơi sẽ bắt đầu xuất hiện lũ lụt à? Đến lúc đó đi lại mua đồ cũng không tiện. Anh định tranh thủ mấy tuần này mua đồ cho xong, đến lúc đó chúng ta có thể yên tâm ở nhà dưỡng thương. Nhà chúng ta ở tầng tám, mưa lớn thế nào cũng không sợ."
Kiều Thanh Thanh nghe vậy, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót, hốc mắt cay cay: "Anh làm chuyện lớn như vậy mà cũng không hỏi ý kiến em... Anh thật sự nghe theo em, không muốn có con sao?"
Thiệu Thịnh An nhìn sâu vào mắt cô, giọng kiên định: "Vì em là Thanh Thanh của anh. Anh yêu em nhất, cho dù có con hay không thì anh vẫn yêu em nhất. Nếu em không cần con, thì anh cũng không cần."
Anh đưa tay xoa đầu cô, động tác dịu dàng hệt như lúc dỗ dành cô học thêm mấy từ tiếng Anh khi cả hai còn niên thiếu: "Em đừng gánh vác mọi thứ một mình. Chúng ta là vợ chồng, vợ chồng là một thể. Lựa chọn của em chính là quyết định của anh."
Kiều Thanh Thanh nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ biết ôm chầm lấy chồng mình.
Thiệu Thịnh An cười, trêu chọc: "Sao bỗng dưng lại trở nên mít ướt thế này? Thanh Thanh đừng khóc nữa, ngày mai mắt sưng lên, ba mẹ nhìn thấy lại tưởng anh sắp chết nên em mới khóc thảm thiết như vậy đấy."
Kiều Thanh Thanh vừa nức nở vừa đánh nhẹ vào ngực anh: "Anh đáng ghét! Em chỉ lừa gạt ba mẹ nói anh bị bệnh nhẹ, anh thì hay rồi, dám lừa bọn họ nói mình mắc bệnh ung thư! Sao anh lại nói gở như thế chứ, điềm xấu lắm đó!"
Thiệu Thịnh An cười hề hề: "Không sao, anh mình đồng da sắt, bách độc bất xâm mà. Không phải em không biết tính cách ba mẹ anh đâu, nếu không nói nghiêm trọng như vậy thì không xong với họ được. Sau này hãy...""Sau này hãy nói tiếp, chỉ cần cả nhà chúng ta ở bên nhau là được." Thiệu Thịnh An thì thầm, hôn nhẹ lên mặt cô: "Ngủ đi em."
"Sắp mười hai giờ rồi, vẫn nên để em làm đi."
Thiệu Thịnh An không ngờ Kiều Thanh Thanh vẫn còn kiên trì với ý định phẫu thuật triệt sản. Anh khuyên giải: "Anh đã hỏi ý kiến bác sĩ rồi, nếu em đã quyết tâm không muốn có con, thì để anh làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh sẽ dễ dàng hơn, hiệu quả phòng tránh thai cũng y hệt như vậy."
Kiều Thanh Thanh hơi do dự.
"Được rồi, đừng suy nghĩ lung tung nữa. Mau ngủ đi."
Tuy nhiên, Kiều Thanh Thanh nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được. Cô kéo chăn, nghiêng người về phía Thiệu Thịnh An, khẽ nói: "Vậy chúng ta nói chuyện phiếm đi. Em còn chưa kể kỹ với anh chuyện cái không gian của em rốt cuộc là thế nào nữa. Anh nghe mẹ nói thì chỉ biết đây là bảo vật tổ tiên truyền lại thôi đúng không?"
"Sao lại nói thế?" Thiệu Thịnh An cũng quay sang, lắng nghe vợ thủ thỉ.
"Vì lần đầu tiên không gian xuất hiện là vào thời mẹ của bà ngoại em, tức là bà cố ngoại. Sau đó truyền cho bà ngoại, rồi đến mẹ em, và bây giờ là vào tay em. Không gian này cứ thế truyền thừa qua từng thế hệ."
Kiều Thanh Thanh bắt đầu kể lại nguồn gốc của bảo vật. Truyền thuyết kể rằng, khi mới xuất hiện vào thời bà cố ngoại, cái không gian đó chỉ nhỏ xíu, hình dạng như một chiếc hộp phấn. Lúc bà cố ngoại có được nó thì mừng rỡ vô cùng, nhưng lại không dám hé răng nói với ai, sợ bị người ta dòm ngó. Bà cho rằng đây là món quà trời cao ban tặng, bèn dùng nó như một hộp trang điểm riêng tư, chỉ dám cất vài món đồ quý giá nhất của mình vào trong, ví dụ như đôi hoa tai bạc, cây trâm gỗ yêu thích, hay vài bông hoa cài tóc.
Đối với gia cảnh bần hàn của bà cố ngoại khi ấy, đó đã là những vật phẩm giá trị nhất. Sau khi kết hôn, bà được chồng tặng thêm một đôi hoa tai bạc. Chồng bà giao quyền quản lý gia đình cho vợ, thế là tất cả của cải tích cóp được bà đều cất vào trong chiếc "hộp trang điểm" vô hình đó.
Thời đại ấy vô cùng hỗn loạn, trộm cướp như rươi, khu dân nghèo thường xuyên xảy ra chuyện mất mát của cải, gà bay chó chạy. Nhà hàng xóm láng giềng ai nấy đều từng bị mất trộm, duy chỉ có nhà bà cố ngoại là chưa từng mất một xu một hào nào. Ông cố ngoại từng tấm tắc khen bà biết cách vun vén, quản lý gia đình, còn bảo cưới được bà là do mộ tổ nhà họ Thiệu bốc khói xanh mới có phúc phần ấy.
Tuy nhiên, vì gia cảnh nghèo khó, bà cố ngoại chưa từng có cơ hội bỏ thứ gì thực sự đắt giá vào trong hộp, chẳng hạn như ngọc thạch hay vàng ròng.
Mọi chuyện bỗng nhiên thay đổi khi bà ngoại của Kiều Thanh Thanh ra đời. Lúc bà cố ngoại mang thai bà ngoại, chiếc hộp trang điểm đột nhiên biến mất không dấu vết. Mọi thứ bên trong đều rơi ra ngoài. Bà cố cứ tưởng trời cao đã thu hồi lại món quà, dù vô cùng đau lòng tiếc nuối nhưng cũng đành lực bất tòng tâm.
Mãi đến khi con gái lớn lên, năm bà ngoại tròn mười lăm tuổi, chiếc hộp trang điểm ấy lại đột ngột xuất hiện bên cạnh bà ngoại.
Bà ngoại từng nghe mẹ kể về câu chuyện chiếc hộp thần kỳ, bèn đem chuyện này nói lại cho bà cố nghe. Lúc này, bà cố mới vỡ lẽ, thì ra cái hộp kia không hề biến mất, mà nó tự động chuyển sang tay người thừa kế dòng máu tiếp theo.
Sau khi chiếc hộp trang điểm rơi vào tay bà ngoại, bà coi nó như trân bảo hiếm có. Thời điểm đó, bà ngoại lén gia đình tham gia hoạt động cách mạng, làm giao liên tình báo. Tuổi trẻ tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, bà nhận ra cái không gian thần bí này chẳng phải là nơi cất giấu tin tức tình báo an toàn và đáng tin cậy nhất hay sao?
Dựa vào bảo vật tổ truyền này, công việc hoạt động bí mật của bà ngoại diễn ra vô cùng thuận lợi.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!