Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Phấn Canmake Nhật Bản
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Chàng lẳng lặng vòng ra phía sau ta, vươn tay ôm trọn lấy vòng eo ta, tựa cằm lên bờ vai ta thì thầm: "Nương tử, thơm quá đi mất."Chẳng biết chàng đang khen mỳ, hay là đang khen ta nữa. Ta khẽ đẩy chàng, lấy chiếc bát đã chuẩn bị sẵn, vớt mỳ ra.
"Đừng dẻo miệng nữa, mau ăn đi."
Khe cửa sổ vẫn còn hở, gió lạnh lùa vào khiến ánh nến chập chờn lay động.
Dưới ánh lửa tù mù, ta nhìn rõ những vệt xanh xám hằn dưới đáy mắt Thẩm Chiêu. Sự áy náy trong lòng càng lúc càng dâng trào không sao kìm nén nổi, ta cất lời hỏi chàng: "Tình hình nguy ngập lắm sao?"
Động tác của Thẩm Chiêu không hề dừng lại, chàng vẫn và từng ngụm lớn: "Vẫn ổn, tạm thời nằm trong khả năng xoay sở của ta."
Có câu nói này của chàng, đáy lòng ta cũng vơi đi phần nào thấp thỏm. Thành thân đã mấy năm nay, chàng xưa nay luôn có sao nói vậy. Ta tin tưởng chàng.
Nào ngờ đâu, lần này Thẩm Chiêu lại gạt ta.
Chương 12
Hôm ấy, ta đang cùng bà lão hàng xóm lặt rau. Bà kể rằng nhi tử nhà mình vốn dĩ là sai dịch trong huyện nha, về sau đã vì công vụ mà tử thuẫn. Vị huyện lệnh tiền nhiệm là người có tâm tràng tốt, đã cất nhắc sắp xếp cho bà một chốn dung thân ngay cạnh nha môn.
Lòng ta chợt dâng lên cỗ tò mò, huyện nha này trông rách nát tàn tạ, năm tháng dài không được tu sửa, hệt như cái dáng vẻ đã bỏ hoang từ thuở nảo thuở nào. Tôn đại nhân tuổi tác đã cao, lực bất tòng tâm không thể tu bổ thì đành nhẽ, vậy còn vị huyện lệnh tiền nhiệm kia, cớ sao lại bỏ mặc không đoái hoài?
Ánh mắt bà lão chợt ảm đạm đi vài phần: "Thuở Vương đại nhân còn tại vị, huyện nha dẫu có cũ kỹ nhưng tuyệt nhiên không hề hoang tàn thế này. Từ dạo ngài ấy rời đi, chốn này chẳng còn ai đứng ra cai quản, ngày tháng thoi đưa, chớp mắt liền biến thành bộ dạng nhếch nhác như hiện tại."
Ta vừa hé môi toan hỏi Vương huyện lệnh đã đi đâu, bỗng nghe thấy bên ngoài cửa vọng vào tiếng gọi thiết tha gấp gáp.
"Phu nhân! Phu nhân ơi!"
"Đại sự không ổn rồi!"
"Huyện lệnh đại nhân bị thương rồi!"
Chẳng màng tới mớ rau hãy còn cầm trên tay, ta ba chân bốn cẳng chạy ào ra ngoài. Vừa vặn trông thấy hai gã sai dịch đang cáng Thẩm Chiêu, vội vã rảo bước vào trong huyện nha.
Khắp cả cái huyện Hà Nguyên này chỉ có độc một vị lang trung, lão xem xét cẩn thận một hồi lâu, rồi khẽ lắc đầu.
Trái tim ta tựa hồ rơi thẳng xuống đầm sâu ngàn năm, từng trận ớn lạnh không ngừng bủa vây. Ta run rẩy cất giọng hỏi: "Không xong rồi sao?"
Lão lang trung lại lắc đầu: "Không có gì đáng ngại, chỉ là đầu bị va đập chảy máu, cần tĩnh dưỡng một thời gian."
Ta thở phào một hơi nhẹ nhõm, liền sai Uyển Nhi tiễn lão lang trung ra ngoài.
Hai gã sai dịch kia bẩm báo lại ngọn ngành sự việc với ta. Bọn họ nói, lúc Thẩm Chiêu cùng Tôn đại nhân đi thị sát khu mỏ, bất ngờ bị bọn phạm nhân ném đá tập kích. Thẩm Chiêu vì muốn che chắn cho Tôn đại nhân nên mới xui xẻo hứng trọn hòn đá vào đầu.
Tối đến, sau khi xử lý êm xuôi đám phạm nhân gây rối, Tôn đại nhân liền lập tức lặn lội đến huyện nha. Ông ngồi trầm ngâm cạnh giường Thẩm Chiêu suốt một hồi lâu.
Nhìn thấy ông âu sầu rầu rĩ vì phu quân ta như vậy, ta bèn bước tới khuyên nhủ đôi câu.
"Lang trung đã căn dặn rồi, thương thế
Sản phẩm tiếp thị liên kết TIKTOK. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Tôn đại nhân khẽ gật gật đầu, một lát sau mới rầu rĩ cất lời: "Thẩm đại nhân là một vị quan tốt, tựa như Vương đại nhân thuở trước vậy. Thế nhưng ở cái đất Hà Nguyên này, quan tốt lại thường đoản mệnh."
Hà Nguyên hẻo lánh bần cùng, lại là chốn lưu đày của phạm nhân, phàm là kẻ làm quan, chẳng có ai cam tâm tình nguyện chôn chân làm huyện lệnh ở cái chốn khỉ ho cò gáy này mãi.
Kẻ bị đẩy đến cái đất này, nếu chẳng phải sau lưng không quyền không thế thì cũng là do lỡ đắc tội với bề trên. Tiếng là đi làm quan, nhưng ngẫm lại nào có khác gì bị lưu đày cơ chứ.
Đám huyện lệnh vì muốn gom góp đủ ngân lượng để đút lót rời khỏi nơi này, liền không từ thủ đoạn vơ vét, bóc lột của cải từ chính những tên phạm nhân đang chịu án. Kẻ nào có tiền đút lót thì được miễn trừ tạp dịch; kẻ nghèo hèn bần hàn thì bị đày lên khu mỏ làm khổ sai.
Việc vốn của hai người nay lại trút hết lên đầu một người, sao có thể không sinh lòng oán thán. Lâu ngày dài tháng, đám phạm nhân ắt sinh lòng bạo động.
Nhưng bọn tham quan ô lại kia nào đâu màng tới sống chết của con dân, kẻ nào dám hé nửa lời phản kháng, bọn chúng liền lấy mạng kẻ đó. Căn bệnh trầm kha đã không được bốc thuốc kịp thời lại càng thêm lở loét, rốt cuộc cũng có một ngày, bọn phạm nhân phá tan gông cùm lao ngục mà ùa ra.
Huyện nha bị đập nát, sai dịch bị đánh đập tàn nhẫn, đêm kinh hoàng đó đã có rất nhiều người phải bỏ mạng, bao gồm cả gã huyện lệnh đương nhiệm.
Vương đại nhân chính là nhậm chức vào cái thời điểm nước sôi lửa bỏng ấy. Ngài ấy vốn là một thư sinh nghèo rớt mồng tơi mới thi đỗ khoa cử, nhưng phong cách hành sự lại vô cùng cẩn trọng, tỉ mỉ, chẳng chút qua loa đại khái. Ngài ấy ra tay cải thiện miếng ăn giấc ngủ cho đám phạm nhân, phân bổ lao dịch một cách công bằng minh bạch, thậm chí còn đích thân dâng tấu sớ cầu xin ân điển cho những kẻ biết cải tà quy chính.
Đám phạm nhân khốn khổ bị bóc lột bấy lâu nay tự nhiên mang ơn đội đức, nhưng những kẻ vung tiền mua sự an nhàn từ trước lại sinh lòng bất mãn.
Mâu thuẫn giữa hai phe phái cứ thế leo thang, để rồi đến một ngày nọ, xung đột lại một lần nữa bùng phát.
Chương 13
Ban đầu, sự việc chỉ dừng lại ở màn ẩu đả giữa hai gã phạm nhân, đám sai dịch lập tức xông vào can ngăn. Thế nhưng, giữa chốn hỗn quân hỗn quan, chẳng rõ kẻ nào đã vung tay động thủ trước, báo hại m/á/u tươi nhuộm đỏ cả một vùng đất.
Cục diện trong nháy mắt vượt ngoài tầm kiểm soát. Vương đại nhân vừa nghe tin dữ đã tức tốc chạy đến hiện trường, nhưng oái oăm thay, đúng vào khoảnh khắc đó, ngọn núi mỏ bất thần đổ sập.
Toàn bộ những kẻ kẹt lại bên trong đều táng thân nơi đất khách, thi cốt không còn.
"Vương đại nhân vốn là đích tử độc đinh trong nhà, ngài ấy vẫn thường hay nói muốn dốc sức lập nên công trạng hiển hách ở Hà Nguyên, rồi vinh quy bái tổ, áo gấm về làng để hiếu kính với lão mẫu thân."
"Nhưng cái xứ Hà Nguyên này rành rành là một cái ma quật. Kẻ ác thủ ở đây muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, người hiền lương thì lại mang lấy kết cục chết không nhắm mắt."
"Sau khi triều đình hay tin ngọn ngành, liền đình trệ việc phái huyện lệnh mới tới, chỉ giáng chỉ thị bắt ta tạm thời tiếp quản sự vụ trong huyện nha. Thế nhưng cái thân già khụ này của ta, liệu còn đủ sức vãn hồi được cơ sự gì nữa đây?"
"Hôm nay lão phu lặn lội đến đây, cũng là muốn buông lời khuyên nhủ Thẩm đại nhân, mong ngài đừng tự làm khó chính mình nữa."
"Nếu có cách chạy chọt, ngài hãy lo liệu rời khỏi cái chốn khỉ ho cò gáy này càng sớm càng tốt đi."
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!