Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Má Hồng Dạng Kem Canmake Cream Cheek
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Chiêu chẳng biết đã tỉnh giấc từ lúc nào. Chàng gắng gượng chống tay, khó nhọc cất mình ngồi dậy.
"Ta đi rồi, ngài phải xoay sở ra sao?"
"Đám cô nhi quả phụ sống vật vờ nơi Đông nhai kia sẽ ra sao?"
"Những bậc lão niên cô độc bên Tây hạng nọ biết nương tựa vào đâu?"
Chàng ôm lấy vầng trán nhức nhối, vết máu đỏ sẫm vẫn rịn ra qua lớp băng gạc trắng toát.
"Nếu ta chọn cách vứt bỏ bách tính mà đi, vậy thì ta còn mặt mũi nào so bì với lũ cẩu quan khốn nạn kia nữa?"
Chương 14
Ta giấu nhẹm Thẩm Chiêu, lén lút biên một bức thư gửi cho phụ thân và mẫu thân. Dẫu Tống gia chẳng bề thế vinh hiển như Thanh Hà Thôi thị, nhưng phụ thân ta dẫu sao cũng lăn lộn quan trường bao năm qua, ít nhiều vẫn có tiếng nói nhất định.
Dù thế nào, người cũng tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn ta và Thẩm Chiêu vùi xác nơi xứ Hà Nguyên hẻo lánh này. Chút rắc rối duy nhất lúc này là, làm cách nào để tuồn được bức thư này về kinh thành bây giờ.
Nơi khỉ ho cò gáy này xưa nay cực kỳ hiếm người qua lại. Đám nha dịch phụ trách áp giải phạm nhân thi thoảng vẫn sẽ lui tới, thế nhưng muốn qua mặt Thẩm Chiêu để móc nối với bọn họ lại là một bài toán nan giải.
Ta đắn đo suy tính hồi lâu, cuối cùng quyết định giao phó bức thư cho một gã sai dịch tên Trần Lương, luôn miệng căn dặn gã tuyệt đối không được tiết lộ với bất kỳ ai.
Nào ngờ đâu, ngay tối hôm đó, Thẩm Chiêu đã đằng đằng sát khí tay cầm bức thư trở về.
Mùa đông rét buốt đã tràn về, bên ngoài trời đã bắt đầu lất phất tuyết rơi. Chàng đứng ngược sáng, khiến ta không tài nào bắt được biểu cảm trên gương mặt chàng lúc này.
Ta cố gắng mở lời phân bua: "Ta không phải muốn cản trở chàng lập công danh, chỉ là... chúng ta cũng phải chừa lại một đường lui cho bọn trẻ nữa chứ? Nhỡ đâu hai vợ chồng mình gặp phải chuyện bất trắc gì, Nguyệt Nương và Phong Ca Nhi biết phải nương tựa vào đâu?"
Ta những tưởng Thẩm Chiêu sẽ lớn tiếng oán trách ta. Chàng vốn dĩ là người bề ngoài ôn hòa nhã nhặn, nhưng sâu thẳm trong cốt tủy lại luôn tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc hành sự do chính bản thân đặt ra.
Thế nhưng, Thẩm Chiêu chỉ cất chất giọng khàn đặc, nghẹn ngào thốt lên: "Xin lỗi nàng."
Câu nói này của chàng tức thì đánh tan toàn bộ những lý lẽ mà ta đã cất công chuẩn bị từ trước.
"Ta biết rõ đối với gia đình chúng ta lúc này, rút lui khỏi nơi đây là một hạ sách an toàn nhất."
"Nhưng mấy hôm trước, có một đứa trẻ đã dang tay chặn trước đường đi của ta."
"Đứa trẻ ấy tên gọi Xuân Sinh, là vì sinh ra vào độ tiết xuân. Thằng bé còn có một a tỷ, tên là Thu Giáng. Thằng bé nói muốn đi theo ta học chữ. Ta tò mò hỏi vì sao? Thằng bé rưng rưng bảo, muốn học để cứu a tỷ về, sau đó sẽ đi chiêm ngưỡng thế giới rộng lớn bên ngoài."
"A tỷ của thằng bé năm nay mới độ mười tám trăng tròn, cách đây ít hôm đã bị gả bán cho một gã quan phu tứ tuần. Gã đó là một tên bợm nhậu lại có thói vũ phu, nghe đâu người vợ trước cũng vì bị gã đánh đập tàn nhẫn mà chết tức tưởi."
"Ta đ
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Con dân nơi đây đại đa số đều là hậu duệ của lũ tội nhân lưu đày. Đám nam tử thì còn có chút hy vọng, cắn răng chịu đựng vài đời liền có cơ hội rũ bỏ nô tịch. Nhưng phận nữ nhi rồi cũng phải xuất giá, một khi gả cho phạm nhân, đời con cháu của bọn họ ắt hẳn cũng sẽ mang thân phận tội đồ. Nó hệt như một lời nguyền rủa ác độc, đời đời kiếp kiếp bám riết lấy họ không buông.
"Nếu ta chưa từng đặt chân đến vùng đất này, chưa từng tận mắt chứng kiến những tấn bi kịch kia, hẳn ta cũng chỉ buông một tiếng thở dài ngao ngán cho cái thói đời đen bạc. Thế nhưng, hiện tại ta đang giữ chức huyện lệnh nơi đây, là phụ mẫu quan của bách tính, những con người khốn khổ ấy đều đang mỏi mắt trông mong ta vớt họ ra khỏi vũng lầy tăm tối."
"An Hòa, ta tuyệt đối không thể dứt áo ra đi."
Nỗi bi thương tràn ngập trên gương mặt Thẩm Chiêu không sao che giấu nổi. Những bông tuyết buốt giá bên ngoài đập vào ô cửa sổ, phát ra từng trận âm thanh xào xạc.
Ta lên tiếng: "Vậy còn Phong Ca Nhi, Nguyệt Nương thì tính sao?"
Chàng nở một nụ cười sầu thảm: "Ta đã suy tính cả rồi. Nàng cứ mang bọn trẻ về kinh thành trước đi. Có lẽ vài năm nữa, khi mầm họa ở Hà Nguyên này được dẹp yên, lúc ta áo gấm vinh quy bái tổ, ta hứa sẽ cho mẹ con nàng được rạng rỡ mày mặt một phen."
"Còn nhỡ như... ta một đi không trở lại, đành phải ủy thác cho nàng, xin nàng nể tình phu thê mà cưu mang, chăm sóc tốt cho bọn chúng."
Giọng nói của chàng thoắt chốc nghẹn lại, hiển nhiên chàng đã lường trước được chuyến này dữ nhiều lành ít.
Khoé mắt ta đỏ hoe, ta phẫn nộ giật phăng bức thư trên tay chàng, xé vụn thành từng mảnh nhỏ, rồi thẳng tay ném vào người chàng.
Ta gắt lên: "Thẩm Chiêu, chàng đúng là một tên khốn nạn!"
Cuối cùng, ta vẫn quyết định gửi một phong thư về kinh thành, chỉ là lần này, ta nhờ phụ thân và mẫu thân cử người đến đón Phong Ca Nhi và Nguyệt Nương đi lánh nạn.
Thẩm Chiêu ra sức xua đuổi ta, thế nhưng ta kiên quyết gạt phắt: "Ta vốn mang tiếng là người đã qua một đời chồng, nay cứ thế lủi thủi chạy về nhà mẹ đẻ, chẳng hóa ra để người ta dùng nước bọt dìm chết sao? Chàng thừa hiểu tính ta mà, ta không chịu nổi cái sự uất ức đó đâu."
Thẩm Chiêu vẫn có ý định mở lời khuyên nhủ thêm, ta chẳng thèm phí lời, trực tiếp lôi cây Đả Cẩu Côn bám bụi bấy lâu ra thủ thế.
Thấy vậy, Thẩm Chiêu đành ôm trán, ngao ngán ngậm chặt miệng lại.
Kể từ dạo đó, cây gậy của ta luôn túc trực trong tay không rời. Bất cứ khi nào đám lưu manh ngoài quặng mỏ có ý định làm loạn, ta liền lập tức dùng vũ lực cường bạo để dẹp yên. Đám người đó xưa nay nào đã từng chứng kiến bà la sát nào hung hãn nhường này, nhất thời sợ hãi ngoan ngoãn thu mình lại không ít.
Đông qua xuân tới, tiểu đệ nhà ta cuối cùng cũng lặn lội đường xa đích thân đến đón Phong Ca Nhi và Nguyệt Nương.
Trước lúc hồi kinh, nó còn rỉ tai lén lút bảo với ta rằng, phụ mẫu có dặn dò, nếu bề thế không xong, ta cứ việc làm thủ tục hòa ly lần nữa với Thẩm Chiêu, nhị vị lão nhân gia vẫn luôn mở rộng vòng tay chào đón. Dẫu ta có cạo đầu lên núi làm ni cô đi chăng nữa, người nhà Tống gia cũng sẽ chu cấp đầy đủ.
Nhưng ta đã thẳng thừng khước từ.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!